Nhìn vẻ mặt kia là tôi biết nó đang giận tôi rồi.
Tôi khều nhẹ ngón tay của Khanh, nó liền đan tay nó vào tay tôi, còn hơi siết lại.
Gia đình tôi đang ra chỗ bãi biển. Chúng tôi tách lẻ đi theo sau.
“Con Châu nói bình minh ở đây đẹp lắm ấy, mai mày có muốn xem với tao không?”
“Để tao xem người yêu của tao có dậy sớm được không đã.”
“Nói nhỏ thôi.”
Cụm ‘người yêu của tao’ làm tôi hẫng đi một nhịp tim, dường như tôi quên mất chúng tôi đang trong mối quan hệ đã không còn là bạn bè nữa.
Đến nơi, mẹ tôi rất háo hức kéo bố tôi nhanh chóng xuống biển. Phải nói là rất lâu rồi tôi mới thấy mẹ hào hứng lại như vậy, thậm chí bộ đồ bơi trên người mẹ tôi còn không biết nó có từ khi nào.
Mẹ tôi bơi rất giỏi, còn tôi thì không. Tôi cũng khá sợ nước nên chỉ ngồi trên bờ, bôi kem chống nắng và quay lại khoảnh khắc này của mọi người.
“Đi thôi, tao với mày xuống bơi.” Khanh thay xong đồ bơi thì đòi kéo tôi xuống biển.
“Nhưng tao bơi không giỏi.”
“Không giỏi thì bơi sẽ giỏi, đi nào.”
“Thằng này.” Dì Dương từ đằng sau đập mạnh vào tấm lưng trần của Khanh. “Đi ra chỗ khác chơi, mẹ muốn nói chuyện riêng với con bé.”
Khanh thấy sẽ không cãi lại mẹ nên đành ra kia bơi, còn lo lắng nhìn tôi.
“Hạ này.”
“Dạ?” Tôi hơi lo lắng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị khác thường của Dì.
“Cháu đang yêu đương với thằng Khanh à?”
“Dạ…” Chết rồi, chúng tôi dấu kỹ lắm mà nhỉ. “Dạ vầng ạ.”
“Không phải sợ đâu, dì biết từ lúc hai đứa mới bắt đầu yêu nhau rồi.”
“Dạ? Sao lại biết được dì?”
“Thì còn ai nữa.” Dì đánh mắt nhìn sang chỗ thằng Khanh, vậy mà nó vẫn đang đứng đó nãy giờ “Nó về kể với dì mà, mặt háo hức lắm.”
Trong lòng tôi bây giờ hơi bối rối, tôi cũng không ngờ phản ứng của dì Dương lại hơi có chút phấn khích như này.
“Con cũng biết Khanh từ nhỏ lớn lên không có bố, dì thì bận, chẳng lo nó đến nơi đến chốn được. Thành ra nó thèm được yêu. Nó là đứa ích kỷ trong chuyện tình cảm, đã yêu thì khó dứt ra lắm. Con hiểu mà đúng không?”
“Con biết ạ.”
“Chính vì nó trẻ con như thế, nên dì mong con, nếu có yêu thật lòng thì chịu khó dành yêu thương cho nó nhiều hơn một chút, thiên vị nó hơn một chút nhé.”
“…”
“Nó thích con lắm đấy, dì chưa thấy có đứa con gái nào có thể tác động mạnh đến tinh thần nó như con đâu. Nhưng đôi lúc nó cũng sẽ trẻ con quá mức, con cũng đừng nên nuông chiều cảm xúc của nó quá, nếu không thì người mệt sẽ là con.”
Dì đặt tay dì lên tay tôi, nói tiếp.
“Dì thấy rất may mắn và an tâm khi con làm bạn gái nó, nhưng nếu đến lúc hai đứa không còn hợp nhau nữa, thì cứ chia tay, không việc gì phải bận tâm đến lời của dì.”
“Dạ. Con biết rồi ạ.”