Chương 67

-------------

Warning! Vì để phù hợp với truyện nên một số địa danh hoặc công trình sẽ không có thật!

--------------

Khách sạn mà chúng tôi thuê có cửa sổ lớn có thể nhìn ra bãi biển. Biển ở đây rất đẹp, tôi cảm thấy đi vào thời gian này không quá đông người đến du lịch vì chưa chính thức nghỉ hè.

Tôi rã rời nằm xuống giường, ngồi xe 4 tiếng đã vượt qua sức chịu đựng của tôi.

Mẹ tôi thì khác, thậm chí còn rất háo hức muốn rủ bố đi bơi.

Tôi chợt nhớ đến lời bố kể, hình như lần hẹn hò đầu tiên của bố mẹ cũng là ở bãi biển này.

Tôi định đi rót cốc nước thì đột nhiên Khanh đẩy cửa đi vào, làm tôi giật mình, rơi cả cốc bằng sứ xuống sàn, cũng may đó là cốc tôi mang theo.

“Mày đứng im đó đi.” Khanh dường như nóng vội, lao về phía tôi.

Nó bế tôi ngồi lên giường vì tôi đang đi chân đất, còn nó thì đi dép khách sạn.

“Có sao không? Sao lại bất cẩn thế.”

“Chứ không phải tại mày tao mới làm vỡ cốc à.”

“Ngồi ngoan đi.”

Khanh nhanh chóng đi tìm đồ để dọn đống mảnh vỡ tôi làm ra.

Nhìn nó cặm cụi, tôi chọt thấy mình dần phụ thuộc vào Khanh rồi. Tấm lưng nó đã to hơn, dài hơn, chẳng còn giống lúc đầu tôi gặp. Nó trưởng thành hơn nhiều, mà cũng khiến tôi phải lo nhiều.

Tôi thậm chí còn chẳng biết tôi thích Khanh từ khi nào. Nó có rất nhiều điểm tốt, rất nhiều khoảnh khắc khiến tôi phải rung động, tôi cảm thấy may mắn vì nó cũng thích tôi.

“Cẩn thận không lại như lần trước đấy.”

“Yên tâm, tao xong rồi.”

Khanh bọc đống mảnh vỡ lại trong một cái bọc nhỏ, sau đó vứt vào thùng rác gần đấy.

Nó đi vào phòng tắm, lấy từ đâu ra một đôi dép “Đi dép vào đi, coi chừng giẫm phải mấy mảnh nhỏ.”

“Biết rồi.”

“Có muốn ăn gì nữa không?”

“Tao muốn uống nước ngọt.”

“Để tao mua cho.”

Nó đi đến của, cứ nhìn tôi, rồi cuối cùng lại quay lại.

“Mày biết muốn nhờ tao thì cần gì không?”

“…Tiền?”

“Không.”

Nó chỉ vào hai bên má “Hôn đi rồi mua cho.”

“Không, mày con nít vừa thôi.”

“Đi mà.”

Cuối cùng thì tôi cũng phải bất lực trước sự mè nheo của Khanh, hôn vào trán nó một cái.

“Chị ơi.” Từ cửa, tiếng con chú Hùng đứng gọi tôi. Nó ngây ngô hỏi “Hai anh chị làm gì thế? Sao chị lại thơm anh Khanh thế?”

“Đây là thơm bạn bè thôi, à…” Tôi cảm nhận được sự khó chịu trong mắt Khanh rồi, tôi biết mình lỡ lời rồi, nhưng đã làm thì làm cho trót “Quang với chị đi chơi nhé.”

“Chị thơm em đi.” Nó chỉ vào trán “Thơm ở đây giống anh này.”

“Không được.” Khanh nghiêm giọng “Chỉ có anh mới là bạn thôi, em nhỏ hơn thì không thơm được.”

“Không đâu.” Quang sụt sịt “Em mách bố.”

Giờ bé nó mà mách bố là lỡ chuyện, tôi chưa muốn bố mẹ muốn tôi yêu sớm đâu. Không do dự tôi thơm nhẹ lên trán Quang hai cái.

“Em đừng mách bố nhé.”

“Em không mách nữa đâu.”