Chương 66

“Vãi, múa đến thế mà được có 300k!” Nhung đẹt phong bì tiền thưởng sau văn nghệ xuống bàn.

Hiếu vừa chơi game, vừa nói chuyện với chúng tôi “Giải ba là ok rồi.”

Long nói thêm “Đéo ai biết được thả bồ câu lại bị trừ điểm.”

26/3 vừa qua chúng tôi chỉ được giải ba, các hoạt động thể thao lại không xếp giải nên cũng chẳng có thêm tiền thưởng gì.

Lúc này thầy chủ nhiệm đi vào, cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi.

Thầy quát cho cả lớp ngồi lại đúng chỗ, thầy nói “Giải thì quan trọng gì, mấy đứa cứ chăm chăm vào cái giải mà lớp có 2 thằng bó bột rồi đấy.”

2 thằng bó bột thầy nói là Bảo với Hiếu chứ không ai hết.

“Nhưng 300k ít quá thầy ơi.”

“Ít hả?” Thầy lục ví “Đây, tôi cho anh chị luôn 500k.”

Cả lớp như lấy lại tinh thần, mặt đứa nào cũng phởn hẳn ra.

Khanh nãy giờ không để ý, cứ nghịch cái băng cá nhân trên tay tôi.

“Sao mà bất cẩn thế!” Nó nhăn mày.

“Mày nghịch đủ chưa?” Tôi hơi mất kiên nhẫn.

Chỉ là hôm trước tôi thái thịt bị cứa một chút vào đầu ngón tay thôi.

Khanh hôn nhẹ lên đó một cái, rồi đan tay nó vào tay tôi, ngoan ngoãn như cún con.

*

Sau 26/3 gần 2 tuần, gia đình chúng tôi lên kế hoạch đi chơi biển.

Nguyên nhân chủ yếu là do mẹ tôi dạo này bị stress sau khi bà mất, tâm lý không mấy ổn định. Việc này đã được bố tôi bàn qua và có sự đồng ý của họ hàng bên ngoại.

Mẹ tôi rất thích bơi, vậy nên lựa chọn đi biển chính là best choice. Chúng tôi sẽ đi cùng mẹ con của Khanh và một người bạn của bố tôi nữa.

“Mẹ ơi, mẹ có thấy cái máy ảnh của con đâu không?” Tôi vừa lục tìm ngăn tủ kéo, vừa lớn tiếng kêu mẹ.

“Con tìm trên nóc tủ xem, trong cái hộp màu xanh ấy.”

Tôi tìm theo lời mẹ và thấy nó thật, đúng là việc gì cũng phải đến tay mẹ.

Tôi xồng xộc kéo vali xuống tầng, vừa hay thấy ông bạn của bố đang ngồi dưới phòng khách nói chuyện.

“Cháu chào chú ạ.” Tôi lễ phép chào hỏi.

“Chào cháu.” Chú quay sang nói với thằng bé ngồi cạnh “Chào chị đi con.”

Thằng bé nhanh nhảu đáp lại “Em chào chị ạ.”

“Chị chào em.”

Theo tôi biết thì chú ấy tên Hùng, là bố đơn thân, vợ mất sớm do khó sinh. Thằng bé kia là con trai của chú, tên Quang, chừng 3 tuổi.

Tôi kéo vali của mình ra ngoài, đặt lên xe của bố. Chúng tôi sẽ đi đến Sầm Sơn, Thanh Hóa, quê bố tôi và ở đó 2 ngày 1 đêm vào cuối tuần.

Vừa ra đến cửa tôi đã gặp Khanh đang xách đồ giùm dì Dương, đi về phía tôi.

“Con chào dì.”

“Thôi con cứ đặt cái vali ở đấy, để tí thằng Khanh nó xếp lên cho.” Dì xua tay nửa đùa nửa thật nói với tôi.

“Dạ…à dì ơi, mẹ con ở trên phòng…”

“Dì biết rồi…”

Từ ngày sức khỏe mẹ tôi không ổn định, dì Dương cũng rất lo lắng. Nhưng do tính chất công việc dày đặc nên cũng chỉ có thể gọi điện hỏi thăm, bắt chuyện với mẹ cho mẹ đỡ chán.

Dì đi vào nhà, từ ngoài nhìn vào tôi có thể thấy dì đang đi lên cầu thang hướng phòng mẹ.

“Đừng lo lắng quá.” Khanh lấy vali của tôi để lên xe “Có muốn đi ăn sáng với tao không?”

Tôi định từ chối nhưng cái bụng đói của tôi không cho phép, thế là chỉ sau 2 giây đắn đo tôi đã gật đầu.

“Cũng được, để tao nói với bố đã.”

Tôi ghé đầu vào nhà, khẽ xin bố “Bố ơi, cho con đi ăn sáng với Khanh nha.”

“Dẫn em Quang đi nữa con.”

Thằng bé có vẻ muốn đi lắm, đôi mắt nước nhìn tôi long lanh hy vọng.

“Quang lại đây, đi với chị.” Tôi vẫy tay ra hiệu cho Quang lại chỗ tôi, ai mà ngờ được nó lại ôm chầm tôi một cái.

Tôi dắt tay thằng bé đi ra ngoài, nói với Khanh “Mình đi thôi.”

Khanh khẽ nhướn mày “Ai đây?”

“Con của bạn bố tao.”

“À…” Khanh tạo nét mặt nghiêm trọng “Anh nhìn em quen lắm. Hình như mấy năm trước anh thấy có con cò to từ trên trời bay xuống, trên mồm nó còn gắp theo em bé. Em bé đó cũng tên Quang…”

Nói đến đây, Quang bắt đầu mếu máo như sắp khóc.

“Khanh!” Tôi lườm vẻ mặt đắc chí của nó, không ngờ Khanh cũng có mặt trẻ trâu như vậy.

Đến quán ăn sáng, chúng tôi gọi 2 bát phở và một cốc sữa ấm cho Quang.

Quang chắc là còn sợ Khanh vụ lúc nãy lắm, liên tục bấu tay tôi, còn hỏi tôi có thấy con cò đó giống Khanh nói không.

“Chị không thấy thật mà, chắc là anh nhìn nhầm rồi.” Tôi trấn an thằng bé.

“Sao anh lại nhìn nhầm ạ? Có phải người xấu thì toàn thấy điều xấu đúng không chị?”

“Đúng rồi.”

Quang vừa nhận được câu trả lời của tôi, quay sang nói với Khanh “Anh đúng là đồ xấu.”

Khanh vừa ăn xong, uống một ngụm nước rồi ra hiệu cho Quang đến gần. Khanh nói thì thầm với thằng bé một cái gì đấy mà khiến thằng bé khóc nấc lên, tôi dỗ mãi mới nín.

“Khanh, mày trẻ trâu vãi.”

“Tao chỉ đùa thôi mà.”

“Mà mày nói gì làm nó khóc lên đấy?”

“Bí mật.”

“Khanh!”

“Được rồi để tao nói cho.” Khanh nhịn cười rồi nói với tôi “Em Quang chê tao xấu trai. Tao nói lại tao là người tương lai, là em Quang khi lớn. Có vậy thôi mà nó cũng khóc lên.”

“Vãi Khanh ơi!” Tôi đánh nó mấy cái, không nhịn được mà bật cười “Mày tiêm vào đầu nó mấy cái gì không ấy!”

“Tao chỉ đùa thôi mà.”

“Mày im ngay!”

Tôi cẩn thận bế Quang đang ngủ gục trên vai tôi, hai cái má bánh bao mềm mềm, trắng hồng mềm xèo, trông rất đáng yêu. Tôi không nhịn được xoa xoa vài cái.

Đi bộ đến nhà thì vừa hay thấy người lớn đang chuẩn bị xếp hành lí lên xe.

“Hạ ơi nhanh lên còn xuất phát con.” Bố tôi nhắc tôi.

Chú Hùng vừa thấy con trai ngủ đã bật cười “Thế mà lại ngủ rồi à.” Chú nhận lại Quang từ tay tôi “Cảm ơn cháu nhé!”