Chương 64

Tết năm nay tôi chẳng dám đi la cà nhiều, nên khi chúng nó nói muốn qua nhà tôi là tôi liền đồng ý không do dự.

“Bạn đến à Hạ.”

“Vầng, có vài đứa đến chơi ạ.”

Tôi mở cửa cho đám nhóc kia vào. Trong đó có cả Khanh nữa.

Khanh rất tự nhiên mà khoác vai tôi “Sao mặc ít vậy.”

“Nhà tao ấm mà.”

Chúng nó đến cũng không quá đông, phòng tôi lại rộng nên rất thoải mái. Vì biết nhà tôi bà vừa mất nên mỗi đứa đều lấy một nén hương để thắp cho bà.

Nhìn cảnh này thực sự tôi có chút xúc động.

“Đù, nhà mày to vãi Hạ ạ, thế mà lâu nay giấu.” Thằng Hiếu ngó nghiêng, chạm được bất kỳ cái gì có thể chạm được.

“Lần đầu thấy nhà cho người ở hả?” Thảo Hân nhăn mày.

“Chắc ở chuồng quen rồi đấy.” Long tiếp lời làm cả đám đều cười kể cả Hiếu.

Vừa vào phòng, chúng nó đã liên tục khui đống bánh kẹo Tết chưa bóc mà mẹ tôi cất.

“Stop! Sao lũ chúng mày không có phép tắc gì thế.”

Tôi lấy lại mấy gói bánh kẹo, không quên đánh cho mỗi đứa con trai mỗi cái.

“Tao có trò chơi này!” Châu là con chuyên bày trò nhất nhóm, lần lượt lôi ra mấy cỗ bài. “Chúng mày muốn chơi bài gì, ở đây tao có hết.”

“Chơi thật hay thách đi!”

“Chơi Uno hay hơn!”

“Ma sói!”

“Thôi chúng mày ồn quá.” Châu lên tiếng cắt ngang sự ồn ào đến hoang dã của mấy đứa lớp tôi “Chơi lần lượt đi.”

Tất nhiên là chúng nó đồng ý hết rồi. Tôi nghĩ rằng bản thân mình không có quá nhiều bí mật gì phải giấu nên thoải mái chọn mở đầu là trò True or Dare.

Chúng tôi ngồi thành vòng tròn, ngồi cạnh tôi là Khanh và Nhung. Ở giữa đặt một cái chai, miệng chai quay về phía người nào thì người đó sẽ bốc bài. Nếu không thể thực hiện thử thách hay nói ra sự thật, bị phạt một trong hai: nhảy lò cò 5 vòng quanh phòng hoặc uống một cốc Strongbow đầy. Nếu một người đã chọn dare 2 lần liên tiếp, thì lần tiếp theo sẽ được mặc định là true và ngược lại. Nói chung là cũng dễ chơi.

Mở đầu rất thuận lợi, Hiếu là mục tiêu đầu tiên.

“Ok, giờ mày chọn True hay Dare.”

“Cái nào bố mày cũng không sợ, tao chọn thật.”

“Được.” Châu bắt đầu đọc to nội dung lá bài “Nếu bạn bị ép phải hẹn hò với một người cùng giới tính trong phòng này, bạn sẽ chọn ai.”

Hiếu liền chạy đến chỗ thằng Long “Anh Long.” Giọng nó ép đến ghê rợn người “Anh có muốn…”

“CÚT!” Long kinh tởm đẩy tay Hiếu ra, không quên lấy tay kẹp cổ nó.

Hai đứa chúng nó ồn đến mức mẹ tôi ở dưới nhà cũng phải vọng lên nhắc nhở.

Đến lượt quay thứ hai, người chúng đạn là Châu.

“Tao chọn thách.” Mặt nó rất tự tin, rất chắc chắn về độ may mắn của mình.

“Ok.” Tôi đọc to lá bài nó bốc “Show ảnh căn cước công dân, passport hoặc bằng lái xe.”

Đối với con gái, ảnh căn cước công dân hay mấy cái phải chụp làm giấy tờ, nó là một cơn ác mộng. Mình đã không muốn nhìn rồi nói gì là còn phải cho cả đám ở đây nhìn, đặc biệt là một người rất thích chăm chút ngoại hình như Châu.

“Không được, tao chọn lại!”

“Vô ích thôi con gái.”

Đôi co một lúc, chúng tôi cũng đã lấy được tấm căn cước công dân trong ví tiền của nó. Đâu đến nỗi, thậm chí còn xinh hơn lúc nó make up.

“Xinh vãi l*n như này còn giấu.”

“Tưởng thế nào, cũng bình thường thôi.”

“Mày chăm da kiểu gì đẹp được hay vậy?”

Châu cũng đáp lại khá thoải mái, người đẹp như vậy thì làm gì cũng đẹp.