Chương 63. Dưới góc nhìn của Đoàn Minh Khanh

-------------

Ui hình như nam nữ chính yêu nhau mn k còn thiết đọc nx hay sao ấy T^T

Lâu nay bận quá chưa đăng được chương nào, vào thấy flop quá trời quá đất luôn =)))))))

Không sao, miễn còn mọi người ở đây, mình sẽ cố gắng end truyện có hậu nhất có thể!

Chúc mn đọc truyện vui vẻ ;)

----------------

Tôi đã quen chịu đựng, từ nhỏ đến lớn luôn là thế. Tôi không để cho ai quá ảnh hưởng đến cảm xúc của bản thân, cho đến khi tôi gặp Khánh Hạ.

Tôi thừa nhận là tôi simp em vcl. Mọi hành động cử chỉ của em đều lọt vào mắt tôi hết.

Khi thấy em tiếp xúc hoặc có một chút thân thiết với người khác giới, tôi đã cố kìm nén sự khó chịu lại nhưng không thể. Vẫn có một cái gì đấy trong l*иg ngực khiến tôi khó thở, râm ran, cảm xúc ấy đẩy tôi làm những chuyện giận dỗi trẻ trâu kinh khủng!

Tôi biết Khánh Hạ giữ mối quan hệ rất tốt, hòa đồng, thân thiện. Tất cả mọi mối quan hệ khác giới xung quanh em đều biết giữ kẽ nhưng tình bạn đều vẫn ok.

Tôi biết mình không nên suy diễn lung tung, không nên nói những câu làm tổn thương em, nhưng con tim thì đâu tuân theo lí trí.

Tôi ngu vcl! Tôi không biết yêu, nhưng tôi muốn yêu và muốn được yêu.

Thật may mắn là em rất kiên nhẫn với tôi, luôn coi tôi là ngoại lệ, điều đó dỗ dành tôi được rất nhiều.

Bây giờ tôi với em đã là người yêu, tôi nghĩ bản thân phải kìm nén lại, không được có những suy nghĩ lung tung do tâm trí tạo ra mà lấn át cả lí trí!

Đêm Giao thừa hôm ấy, chỉ có tôi và em lên tầng thượng ngắm pháo hoa, người lớn ở dưới nhà xem qua tivi.

"Đẹp quá, cái kia màu rất đẹp kìa!""Cẩn thận." Tôi nhẹ nhàng vòng tay qua eo, kéo nhẹ em về sát người mình "Đừng đứng sát lan can quá, coi chừng ngã."

"Tao hơi buồn ngủ rồi."

"Vậy mình xuống nhà thôi, trên này còn lạnh lắm."

"Ừm."

.

Kì nghỉ Tết tôi chỉ tiếc mỗi mùng 1 là tôi không được sang nhà em nguyên ngày. Phải nói là nhớ kinh khủng!

Tuần nào tôi cũng gặp ở trên trường, ngày nghỉ thì gặp ở trung tâm học thêm, không thì cũng đi thư viện để học, giờ Tết lại chỉ được ở nhà call video, tôi thật sự không chịu được.

“Hạ ơi tao nhớ Hạ quá.”

“Mới có một ngày thôi mà.”

“Ngày nào tao cũng nhớ.”

“Mai có muốn qua nhà tao chơi không? Hôm trước tao có kèo với mấy đứa.”

“Có con trai không?”

“Có cả trai cả gái, bồ của chúng nó cũng đi theo, được chưa ạ?”

“Được rồi, mai tao qua nhà Hạ chơi.”

“Tao phải đi tiếp khách với mẹ đây, bái bai."

“Bye, xong thì nhớ gọi lại cho tao.”

“Dạ.”