-------------
Chương này mình đánh giá là sến =)))))))
Tại vì thật ra cũng không biết thế giới ngoài kia người ta yêu nhau kiểu gì, mình cx chưa có tấm tình vắt vai nên không biết đặt cảm xúc vào nhân vật thế nào.
Mong mọi người đọc vui vẻ, và nhớ đừng nhăn mặt nha <3
-----------------
Tôi mở điện thoại lên, thấy đã quá giờ rồi, quay sang nói với Khanh “Đi về nhá, về rồi thì thích nói gì cũng được.”
.
“Mẹ ơi!” Tôi vừa cất đồ, vừa lớn tiếng gọi mẹ.
“Ơi, mua hết đồ mẹ dặn chưa?”
“Rồi ạ.”
Dì Dương từ phòng bếp đi ra “Hai đứa về rồi à?”
“Vầng.”
Bình thường thì mấy dịp cần chuẩn bị mâm cỗ thế này tôi rất ít khi phải tham gia, lần này có cả dì Dương đến phụ nên tôi nghĩ chắc cũng không phải đυ.ng tay chân gì nhiều.
Đêm nay là đêm giao thừa, có lẽ gia đình chúng tôi sẽ chẳng bắn pháo hoa góp vui như mọi năm nữa, vẫn làm mâm cúng kiếng bình thường thôi.
Mẹ và dì Dương đang tấp nập chuẩn bị đồ ăn trong bếp, đuổi tôi và Khanh ra ngoài hoặc đi chỗ khác chơi, chỗ người lớn làm mà trẻ con cứ xen vào là bị vướng víu.
“Con còn nhỏ, không làm được gì đâu, ra chỗ khác chơi đi.” Mẹ xua tay nói với tôi.
“Con cũng 17 tuổi rồi đấy.” Tôi muốn giúp mẹ mà
“Được rồi 17 tuổi, ra chỗ khác chơi đi.”
Từ nhỏ luôn là thế, bố mẹ ít khi để tôi phải động tay chân việc gì, có thì cũng chỉ là mấy việc vặt.
Tôi quay người sang hỏi Khanh “Có muốn lên phòng tao cất đồ không?”
“Cũng được.”
Thế là hai đứa con nít chúng tôi lon ton lên tầng chơi.
Tôi ngồi ở giường, còn Khanh ngồi đối diện tôi ở cái ghế sofa nhỏ. Trông nó vẫn còn uất ức lắm.
Dm, làm như tôi đánh nó không bằng!
Tôi là một người khá nóng tính và không kiên nhẫn trong việc dỗ dành hay an ủi người khác. Một là chửi cho tỉnh ngộ, hai là tôi mặc kệ.
Nhưng khi đối mặt với đôi mắt như cún con của Khanh, tôi lại kiên nhẫn đến kì lạ.
Tôi khẽ nắm lấy ngón tay út của Khanh. “Mày muốn nói gì, hỏi gì, tao cũng trả lời hết.”
Khanh không đáp lại, chỉ nhẹ nhàng nằm gục lên vai tôi, khiến tôi hơi bối rối. Tôi sợ lỡ có người lớn mà lên nhà ngay lúc này thì tôi không biết phải làm sao.
Tôi hơi có ý đẩy ra, không ngờ Khanh lại tự mình ngồi dậy, ánh mắt còn tủi thân hơn lúc nãy nữa.
“Mày ghét tao à?” Khanh hỏi tôi.
“Không có, sao tao ghét mày được.”
“Mày muốn đẩy tao ra còn gì.”
Ôi cái giọng tủi thân đến mức tôi cảm thấy mình xứng đáng xuống tầng 18 ở địa ngục.
“Không phải…là do có người lớn ở nhà thôi, nếu thấy thì sẽ không hay…” Tôi ngập ngừng “Mày hiểu ý tao mà đúng không?”
Khanh cúi đầu nghịch móng tay, ngập ngừng hỏi tiếp “Mày quen anh bán kẹo bông hồi nãy à?”
Hả? Thế là giận dỗi nãy giờ cũng chỉ có thế thôi à?
“Tao không quen.” Tôi nắm lấy bàn tay của Khanh, không cho nó cào da tay nữa “Là lần đầu gặp.”
“Với ai lần đầu gặp, mày cũng nói cười rồi để người ta gọi là em bé thế à?”
Tôi vội giải thích “Không phải. Người ta làm kinh doanh nên ai cũng gọi vậy thôi, có phải riêng tao được gọi thế đâu. Là xã giao thôi, hiểu không?”
Khanh không vội trả lời, chỉ đặt bàn tay nó lên bàn tay tôi, bắt đầu nói.
“Thật ra trước giờ tao luôn rất giỏi chịu đựng, nhưng khi thấy mày hơi không có khoảng cách với người khác, tao lại rất khó chịu. Tao không muốn mày cứ nói chuyện hay tiếp xúc gần với người khác giới.” Khanh lại gục đầu xuống vai tôi “Tao ích kỷ quá, tao xin lỗi.”
Tôi biết, đây chính là cảm giác không an toàn xuất phát từ người không nhận được nhiều tình thương như Khanh. Có lẽ đối với nó, tôi cho nó một cảm giác mà nó chưa được nhận từ trước đây, và nó sợ sẽ mất đi.
Thật ra tôi hoàn toàn thấu hiểu và thông cảm, nhưng sự nhạy cảm của Khanh vượt ngoài sự tưởng tượng của tôi. Sao trước giờ nó giỏi suy diễn như vậy mà tôi lại không biết nhỉ?
“Khanh này.” Tôi xoa đầu nó, tay còn lại đặt lên lưng an ủi “Trước giờ tao chưa từng có suy nghĩ hay phát sinh tình cảm nam nữ nào đối với người khác giới. Tất cả đều dừng ở mức bạn bè. Mày là ngoại lệ, biết không? Nên không được phép suy nghĩ lung tung nữa.”
Khanh gần như giật mình, ngẩng đầu lên nhìn tôi với đôi mắt ngạc nhiên, lại xen chút mong chờ và vui mừng “Mày vừa nói gì? Nói lại lần nữa tao nghe được không?”
Tự nhiên bắt tôi nói lại, làm tôi có chút hơi ngại “Tao nói, tao có nhu cầu có bạn trai. Mày có muốn trở thành người đầu tiên thực hiện đáp ứng nhu cầu của tao không?”
“Có!” Khanh vòng tay ôm eo tôi “Rất muốn có, chỉ mình tao được đáp ứng thôi.”
“Được, cho mình mày thôi.”
“Hạ ơi.”
“Gì vậy?”
“Vậy là bây giờ tao là người yêu của mày đúng không?”
Vậy mà còn phải hỏi hả?
“Tất nhiên rồi.”
“Thế mày nói yêu tao đi.”
“Đừng có được voi đòi tiên.”
“Nhưng tao muốn nghe mày nói yêu tao, nói yêu mình tao thôi. Nói đi.”
Trước sức hút kỳ lạ của đôi mắt kia, tôi không thể từ chối.
“Khánh Hạ yêu Minh Khanh nhất, ngoài ra không yêu ai nữa. Được chưa?”
“Đọc cả họ tên đi.”
“Khồng.”
“Vậy tao cũng yêu Hạ nhất.”
------------
Vậy là nam nữ 9 chính thức iu nhau, chắc mình phải làm thêm 3 chương, hoặc nhiều nhất 8 chương nữa rồi end luôn.
Mọi người muốn có ngoại truyện không, để mình viết rồi đăng?
------------------------