Năm nay Tết Âm lịch diễn ra vào gần cuối tháng 1 dương lịch, sớm hơn mọi năm. Cấp 3 chúng tôi được nghỉ 9 ngày.
“Mày thấy makeup look hôm nay của tao có ok không, tao sợ lát nữa trôi nền.”
“Nhìn đường đi, cứt gà ngay dưới chân mày kìa.”
“Đầu năm không có khẩu nghiệp nha má.”
Cái Châu và Nhung liên tục chí chóe nhau, khiến tôi đi cùng cảm thấy mình như mọc thêm hai đứa con nhỏ.
Chúng tôi đang đi sắm đồ Tết giúp mẹ ở chợ Đồng Xuân. Vì bà tôi mới mất nên Tết Nguyên Đán cũng làm theo kiểu giản lược, không quá linh đình như trước nữa.
Chúng tôi đi dạo quanh khu chợ và các sạp khác một vòng vẫn chưa tìm được đồ mình muốn mua. Tôi quyết định dẫn chúng nó đến chỗ bánh kẹo trước, tôi có một loại kẹo tôi rất muốn mua, đó là kẹo socola có hạt hạnh nhân bên trong. Từ nhỏ tôi đã rất thích kẹo này, Tết nào cũng phải có.
Đi xen qua hàng người đông đúc, sự chú ý của tôi va phải dáng người cao lớn ở gần chỗ tôi muốn mua. Thật ra quanh đây có rất nhiều người Tây đến du lịch, dáng người cao lớn không ít, nhưng người con trai kia thì tôi không thể nhầm đi đâu được.
“Hạ ơi!” Khanh vừa đá mất qua đã thấy tôi giữa biển người đông đúc, liên tục gọi tên tôi khiến bao nhiêu con mắt quay lại nhìn, làm tôi ngại không chịu được.
“Im lặng đi.” Tôi dùng tay bịt miệng nó lại “Đang ở giữa chợ mà mày làm gì thế!?”
“Hạ ơi, bọn tao đi mua quần áo nhé, lát nữa hẹn ở ngoài cổng chợ.” Nhung và Châu chưa để tôi kịp trả lời, vẫy tay tạm biệt rồi kéo nhau lẩn đi luôn.
“Bó tay rồi.” Khanh cười nhìn tôi “Đi dạo chợ với tao không?”
“Đi.”
Sau đấy chúng tôi đã đi dạo quanh khu chợ một lần nữa, tôi cũng đã mua hết đồ trong danh sách mẹ đưa, giờ tôi còn thừa hơn nửa trăm và rất muốn ăn kẹo bông gòn bên lề đường.
Khanh nhìn xe bán kẹo rồi nhìn tôi “Muốn ăn không?”
“Tao muốn ăn luôn hai cây.”
“Được, để tao mua cho mày.” Nó cười rất tươi, cưng chiều xoa đầu tôi.
“Tao còn tiền này.”
“Nhưng tao muốn mua cho mày bằng tiền của tao.”
“Ok mày muốn làm gì cũng được.”
Thế là hai đứa chạy lon ton đến xe bán kẹo bông gòn bên lề đường. Ở đây toàn con nít thôi, thành ra tôi hơi ngại.
Đúng lúc Khanh cũng có điện thoại gọi đến, tôi không rõ là ai. Nhưng mà đám con nít khóc đòi kẹo to quá, nên nó phải ra chỗ khác để nghe điện thoại, còn nói với tôi một chút nữa sẽ quay lại.
Đột nhiên tôi có cảm giác giống như hồi nhỏ, đến lúc tính tiền rồi mà mẹ lại bỏ đi lấy thêm hàng, làm tôi hoang mang giữa chốn đông người.
Nhưng mà tôi lớn rồi, bước đến trước hàng xe, tôi mua luôn 2 cây cho tôi và Khanh, còn hai đứa kia bỏ tôi rồi thì kệ, không có phần.
“Chú ơi cho cháu 2 que…” Tôi chưa kịp nói hết câu thì hơi sửng sờ trước vẻ ngoài của người bán hàng. Vậy mà nhìn rất trẻ, chắc chỉ nhiều hơn tôi 5 tuổi.
“Chú nào hả cháu?”
“Em nhìn nhầm ạ, ngại quá, cho em mua 2 cây ạ.”
“Được, đợi anh tí.”
Tôi không thích việc mình mua hàng và người bán hàng liên tục hỏi chuyện mình, điều đó làm tôi thấy ngượng hơn cả việc hai người cùng im lặng nữa. Mà anh này bắt chuyện nhiệt tình quá, làm tôi phải trả lời theo.
“Em gái xinh như này chắc có người yêu rồi nhỉ?”
Lại là câu này, tôi cực kỳ ghét bị hỏi câu này. Có cách nào khác khen tôi xinh nhưng đừng thêm tệp đính kèm nào không?
“Em chưa ạ, em còn học cấp 3.”
“Vậy còn là em bé à?”
“Sao lại em bé ạ?”
“Thì anh thấy ai nhỏ nhỏ là anh cũng gọi bằng em bé hết.”
Phải rồi, ông anh này chắc phải cao ngang ngửa Khanh, chắc nhìn ai cũng ra em bé.
“Vậy em bé thích màu hồng hay màu xanh, hay màu vàng.”
“Cho em màu trắng nguyên bản thôi ạ.”
“Ok.”
Không phải đánh đồng tất cả nhưng tôi cảm thấy nếu học không giỏi thì ít nhất cũng phải có cái miệng khéo, như vậy làm ăn mới thành công được.
“Đây, của em bé anh lấy 60k.”
“Đây ạ.” Một bàn tay từ đằng sau đưa tờ 100k cho anh chủ tiệm, tiện tay lấy luôn 2 cây kẹo bông gòn.
“Mày nghe máy xong từ hồi nào thế?”
“Vừa nãy, mình đi thôi.”
“Không lấy tiền thừa à.”
“Không cần.”
Tôi có cảm giác rất lạ, tôi chắc chắn có cái gì không bình thường ở đây.
Khanh không những không ăn cây kẹo bông gòn tôi mua cho, thậm chí còn có chút…giận dỗi?
Tôi lại làm điều gì sai à?
“Khanh ơi, cầm hộ tao kẹo với.”
Nó vẫn không trả lời, thậm chí còn đi cách tôi mấy bước.
“Khanh ơi tao có tin nhắn điện thoại, mày xem giúp tao được không?”
Lúc này nó hơi ngạc nhiên quay sang nhìn tôi, nhưng vẫn ngoan ngoãn kiểm tra tin nhắn giúp tôi.
Nhưng nó không đọc, mà đưa cho tôi xem. Nội dung tin nhắn đại loại là Châu với Nhung nói chúng tôi nếu đã mua đồ xong rồi thì cứ việc về trước, không cần đợi nữa, chắc chúng nó lựa đồ cũng sẽ mất nhiều thời gian.
“Mày có muốn đi về không?” Tôi hỏi Khanh, và nó do dự một hồi rồi mới lắc đầu.
“Vậy thì đi chơi tiếp.” Tôi vứt que bông gòn đã ăn xong vào thùng rác công cộng, ăn tiếp que thứ hai.
“Khanh này.” Đã ăn được một nửa que rồi tôi mới nhận ra “Cái này tao mua cho mày mà, mày không ăn à?”
Vẫn tiếp tục không trả lời và chỉ gật hoặc lắc đầu.
Nói thật là sau vài lần cãi nhau thì tôi đã biết được dấu hiệu của Khanh khi giận chính là im lặng. Lần nào cũng vậy, làm tôi sôi máu muốn chết.
“Mày không khỏe à, sao không nói gì hết thế?”
“Tao ổn.”
“Ổn sao nãy giờ tao hỏi mày không trả lời.”
Tôi cảm thấy đôi mắt hổ phách kia bắt đầu có sự ấm ức và tủi thân trong đấy, nhưng tôi vẫn chưa biết mình đã làm gì khiến nó như thế.