“Ôi bé Hạ của tôi.” Châu vừa thấy tôi từ cửa lớp đã chạy đến ôm tôi “Mày không ăn gì à, sao nhìn người gầy quá.”
“Tao không sao. Mà con Nhung đâu.”
“Nó đi du lịch với gia đình rồi, chắc tuần sau mới đi học lại.” Châu vùi đầu vào cánh tay tôi làm nũng “Mày nghỉ mấy ngày, nhớ quá.”
“Ghê vậy. Nhớ mà chẳng chịu đến thăm tao.”
“Nhà tao cách nhà mày 20km, dì tao cũng mới sinh em bé nên tao chưa đến thăm mày được.”
“Được rồi, vào chỗ ngồi đi.”
“Khoan đã.” Châu chạy lon ton về chỗ, lấy trong cặp một hộp quà gói giấy rất kỹ “Chúc mừng sinh nhật.”
“Cảm động quá, tao cảm ơn.”
“Nhớ về nhà rồi mở.”
“Ok.”
Lúc này đám con gái trong lớp cũng bắt đầu đến hỏi han, bắt chuyện với tôi. Tôi cảm thấy khi mất đi một người, mình lại càng trân trọng những người đang còn bên mình nhiều hơn.
------------
Chương này và chương 59 hoàn toàn lấy từ trải nghiệm của mình ngoài đời, chỉ là ông mình mất ngay sau Tết. Những cảm xúc và trạng thái của nu9 trong truyện đều là những gì mình từng trải qua. Có thể nói đây là 2 chương chứa nhiều cảm xúc nhất của mình (mình vừa viết vừa khóc vì mình thực sự rất thương ông.)
Tuy nhiên mình cũng biến hóa một chút để hợp với mạch truyện, đồng thời tạo tình tiết.
Chúc mn đọc truyện vui vẻ, truyện flop lắm òi.
--------------------------
Mọi chuyện sau ngày hôm ấy dần quay lại quỹ đạo cũ. Chỉ là mỗi lần đi học, tôi sẽ thắp cho bà 1 nén nhang, và Khanh cũng vậy. Ngày nào cũng thấy nó qua nhà tôi thắp cho bà một que, còn nói là bày tỏ lòng thành kính.
“Chết rồi.” Tôi nhìn chiếc xe điện vặn ga không đi nổi 3km/h “Hôm qua lại quên sạc à!”
“Hạ ơi.” Khanh không biết từ lúc nào đã đi đến cạnh tôi “Xe lại hết điện à, cần tao đưa đến trường không?”
“Cũng được.”
Khanh đeo cặp nó ra đằng trước, cặp của tôi nó đeo ra đằng sau, còn cẩn thận đội mũ bảo hiểm cho tôi.
“Mày mở quà sinh nhật của tao chưa?” Khanh quay người bắt chuyện với tôi.
Tôi chợt nhớ lại tối hôm trước.
Trời mưa, bố mẹ tôi không có nhà, Khanh chạy đến nhà tôi mà không cầm ô, dùng áo khoác che chiếc bánh kem sinh nhật nhỏ, kèm theo một hộp quà.
“Mày làm gì thế? Vào nhà đi trời đang mưa mà.” Tôi cẩn thận đưa ô lên che mưa cho nó.
“Chúc mừng sinh nhật 17 tuổi, Khánh Hạ của tao.” Nó đưa chiếc bánh kem và hộp quà lên trước mặt tôi, cười như đưa ngốc.
“Mày ngu à, trời mưa còn đi làm gì!”
“Sinh nhật mày qua rồi mà tao vẫn chưa tặng nên phải đi mua chứ.”
Lúc đó tôi xúc động đến mức muốn khóc, và tôi đã khóc thật.
Khanh nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi “Sao lại khóc rồi?”
“Không có gì.”
Khanh vừa đưa quà cho tôi liền lập tức chạy về nhà.
Đến giờ tôi vẫn chưa mở hộp quà ấy ra.
“Tao chưa mở.” Tôi vòng qua cặp, nắm lấy một góc áo của Khanh “Chừng nào mày nói cho tao mày ghi gì trong tờ ước nguyện tao sẽ mở.”
Tôi không tìm thấy vấn đề gì trong câu nói của mình, nhưng mặt và tai của Khanh bỗng dưng đỏ ửng lên như rỉ máu.
“Đi thôi.”
“Ừm…”