Chuyện sinh nhật tạm thời gác lại.
Tôi xin phép nghỉ học vài hôm để lo lễ tang cho bà.
Mấy ngày đó trôi qua trong mùi nhang khói, tiếng kinh cầu và sự tấp nập của họ hàng, xóm giềng ra vào. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải chứng kiến cảnh này sớm đến vậy. Nhìn bà nằm yên trong quan tài, khuôn mặt hiền hậu không còn động đậy, tôi thấy như một phần tuổi thơ của mình cũng theo đó khép lại.
Buổi sáng đưa tang, trời đổ mưa lất phất. Tôi bước theo đoàn người, lòng nặng xuống. Tiếng khóc của mẹ, của dì hòa lẫn tiếng kèn trống làm ngực tôi nghẹn lại. Đến lúc lấp đất, tôi chỉ dám đứng lặng nhìn, bàn tay siết chặt chiếc khăn tang trắng trên đầu.
Khi mọi nghi thức đã xong, nhà cửa trở lại yên ắng. Tôi ngồi trước bàn thờ, thắp cho bà một nén nhang. Căn nhà vốn quen thuộc bỗng trở nên trống trải lạ thường.
Tôi không biết bố mẹ tôi đã đi đâu, giờ trong nhà chỉ còn mình tôi. Lúc này bên ngoài có tiếng chuông cửa.
Tôi đã quá mệt để tiếp khách, cả ngày hôm nay tôi đã cố kìm nén giọt nước mắt của mình, tôi không muốn có ai vào nhà tôi lúc này.
Tôi đi chậm rãi ra phía cửa, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, là Khanh.
Khanh mang theo một giỏ hoa quả, tay còn lại cầm ô, trên người vẫn mặc bộ đồng phục trường tôi.
“Tao có thể vào không?”
Tôi đoán là dáng vẻ bây giờ của tôi chắc đã kinh khủng lắm, ánh mắt của nó tràn ngập sự thương xót và lo lắng.
“Vào đi.” Tôi mở cửa cho Khanh vào, bản thân mình thì lê bước lên phòng.
Ngồi mệt mỏi ngồi xuống giường, Khanh ngồi ngay bên cạnh tôi.
“Sao vậy?”
Tôi ghét bản thân kinh khủng khi mà chỉ cần có người đến hỏi thăm tôi lúc tôi đã nhẫn nhịn nhất, tôi lại sẽ rơi nước mắt. Lần này cũng không ngoại lệ.
Tôi như mất trọng lực, dựa vào vai Khanh, khóc nức nở “Bà tao…mất rồi…hức…hức.”
Nó không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, tay vỗ lưng an ủi.
Tôi không biết chúng tôi đã ngồi đó bao lâu, chỉ là khi định thần lại, tôi đã đứng ở cửa tiễn Khanh đi về.
Khanh vuốt mặt tôi “Đừng buồn quá mà bỏ ăn, bỏ ngủ nhé.”
“Ừm…”
“Muốn khóc thì tìm tao lau nước mắt cho.”
“Ừm…”
“Đừng để ướt mưa, vào nhà đi.”
Tôi đánh nhẹ vào tay Khanh, ra hiệu nó về nhà đi. Khanh cũng hiểu ý, xoa đầu tôi rồi lững thững đi về.
Lúc này bầu trời dần chuyển nắng.
Ánh nắng đầu tiên sau cơn mưa có lẽ là ánh nắng đẹp nhất.
Tôi đi vào nhà, nhìn giỏ hoa quả đặt trên bàn, bỗng dưng nhớ lại lần đầu tiên Khanh gặp bà tôi là vào mấy tháng trước. Ai mà có ngờ được lần thứ hai gặp lại là di ảnh bà.
Tiếng động cơ xe của bố mẹ tôi ở ngoài cửa vang lên. Tôi nhanh chóng đi ra ngoài mà quên mang cả dép.
Nhìn vẻ mặt hai người ai cũng mệt mỏi, đặc biệt là mẹ tôi. Mẹ luôn khóc trong tang lễ bà, khóc đến hốc mắt cũng sưng húp lên. Tôi còn nhớ lúc làm lễ tang cho ông, mẹ đã sụt đi 5kg thì khóc trong suốt 3 ngày đưa tang.
Tôi đứng nhìn bố dìu mẹ lên phòng nghỉ, ánh mắt bố dành cho mẹ lúc ấy đầy lo lắng và đau xót. Nó hệt như ánh mắt lúc Khanh nhìn tôi, chỉ là nó mang theo sự trưởng thành hơn của một ông chồng đã gần 50.
“Nãy có ai vừa đến à con?” Bố đi từ cầu thang xuống, hỏi tôi.
“Khanh ạ.”
“Vậy à…Chừng nào đi học thì cảm ơn bạn giúp bố nhé.”
“Vầng.”