Kì thi cuối kỳ kết thúc nhanh hơn tôi nghĩ, kết quả của tôi cũng ổn, top2 lớp và top7 toàn khối. Với bản thân thì tôi khá hài lòng với kết quả này, cũng không tốn bao ngày tôi học tập chăm chỉ.
“Sắp đến sinh nhật bé Hạ 17 tuổi rồi nhỉ.” Khanh xoa đầu tôi “Hạ muốn gì tao cũng sẽ tặng.” Nó lại nắm lấy bàn tay đang buông lỏng của tôi, đặt lên đấy một nụ hôn “Tặng tao cho Hạ luôn cũng được.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì vừa hay thầy Sang bước vào, trọn vẹn thấy không khí tình bạn không mấy trong sạch của chúng tôi.
“Hai anh chị này, có yêu nhau thì về nhà mà yêu, đừng có ở lớp mà làm mấy cái hành động đấy coi chừng lại bị kỷ luật.” Thầy đẩy gọng kính nhìn tôi “Thành tích của em đang có tiến bộ, đừng có mà yêu đương vào lại sa sút đấy nghe chưa.”
Khanh đứng lên, cúi chào thầy “Em biết rồi thưa thầy.”
Não tôi vẫn ngơ ngác, chưa hiểu tôi với Khanh đã yêu nhau hồi nào.
“Ngơ ra gì thế?” Khanh kéo nhẹ ngón tay tôi.
“Không có gì.” Tôi quay sang nhìn Khanh “Khanh này, sao mày lại thích tao thế?”
“Thích cần có lí do à?”
“Hả…?” Thích một người với mày dễ dàng vậy thôi à?
“Tao thích Hạ đơn giản vì tao thích Hạ thôi.” Khanh đặt bàn tay tôi để lên bàn tay nó, nói nhỏ chỉ đủ chúng tôi nghe thấy “Tao chỉ có tình cảm này với mỗi mình mày thôi, không thể dành cho đứa nào khác nữa.”
Tôi cắn môi để phân tán sự bối rối đến khó chịu trong lòng.
Tôi là một đứa hay nghĩ nhiều, nghĩ xa vấn đề. Tôi không biết vị trí của tôi trong lòng Khanh như thế nào. Tôi không muốn từ chối tình cảm ấy, nhưng cũng quá sợ để đồng ý. Tôi là một đứa con gái nhút nhát và ích kỷ.
“Hạ có gì muốn nói với tao à?” Sự mong chờ và hy vọng gần như tràn ra khỏi đôi mắt hổ phách xinh đẹp của Khanh.
“Không có gì đâu, tao đi vệ sinh một tí.”
“À…” Dù không nhìn thẳng mặt, tôi cũng biết nó đã thất vọng và hụt hẫng đến thế nào, nhưng tôi không biết phải làm gì hơn cả.
Lúc đang đi trên hành lang thì tôi bắt gặp cô tổng phụ trách đang tìm tôi.
“Hạ à, mẹ em đang ở ngoài cổng trường đợi đón em, vào lớp lấy cặp đi.”
“Sao lại đón em làm gì ạ, mình đã hết tiết đâu cô.”
“Cô không biết, mẹ em khóc nhiều lắm, nhanh lên.”
Đột nhiên trong lòng tôi gợi lên dự cảm không lành, tôi nhanh chóng quay lại lớp dọn đồ của mình rồi chạy ra ngoài.
Tôi thấy xe bố mẹ tôi ở ngoài đấy, bố đang ôm mẹ tôi, tôi có thể thấy mẹ đang khóc.
“Sao thế mẹ?”
Bố nhìn tôi, mặt rất nghiêm trọng “Bà con mất rồi.”
“Dạ?”
Tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh mình như khựng lại, tất cả bỗng chốc mờ nhòe, xa xăm. Tôi đứng sững, không tin nổi vào tai mình.
“Bà… mất rồi ạ?” Tôi lắp bắp, giọng run run.
Mẹ tôi ôm chầm lấy tôi, khóc nấc nghẹn ngào. Hơi ấm từ vòng tay ấy lại khiến tôi càng thêm chao đảo, sự thật phũ phàng kia đang khắc sâu hơn từng chữ vào tim tôi.
Mắt tôi chợt chuyển đến cảm giác khô khốc, cay xè. Cổ họng đau đến nghẹn lại, làm tôi không thể nói thêm một từ nào nữa.
Kí ức trước phòng bệnh của ông 3 năm trước hiện về trong tâm trí tôi, trạng thái của tôi bây giờ hệt như lúc ấy, ám ảnh đến tột độ. Nước mắt của tôi lã chã rơi xuống gò má, răng cắn chặt môi để không nấc lên.
Tôi không biết mình đã lên xe thế nào, cũng chẳng còn cảm nhận rõ con đường về nhà dài bao nhiêu. Chỉ thấy trái tim nặng trĩu, từng nhịp đập như xé toạc l*иg ngực.
Đến trước giường bệnh của bà, tôi được gặp bà lần cuối. Người bà xây xác những vết thương, thân nhiệt lạnh ngắt. Nhưng đôi môi bà vẫn mỉm cười, vẻ mặt rất thanh thản.
Lúc này tôi đã không kìm chế nổi nữa, khóc nấc lên bên thi thể của bà. Đầu óc tôi dần trở nên choáng voáng, cảm giác khó chịu ở l*иg ngực cứ liên tục dồn dập, mọi thứ trước mắt tôi đã chẳng còn rõ ràng nữa.
Tại sao trong 3 năm, hai người tôi yêu đã lần lượt bỏ tôi đi?