Còn 1 tuần nữa là chúng tôi thi cuối kỳ, sau kì thi 2 ngày sẽ là sinh nhật tôi.
Mấy ngày nay quan hệ giữa tôi và Khanh vẫn vậy. Có lẽ tôi đã xem phim ngôn tình quá nhiều nên cứ nghĩ rằng sau khi tỏ tình thì mối quan hệ sẽ căng thẳng hơn. Nhưng mà không, Khanh vẫn đối xử rất tốt với tôi, thậm chí còn tốt hơn trước.
“Bé Hạ ghi gì đấy?”
“Tờ phiếu tương lai cho bố Sang đấy.” Tôi quay sang tò mò nhìn Khanh “Mày không ghi đi à?”
“Cái đấy tao làm rồi, đưa cho thầy luôn rồi.”
“Thật à, mày ghi những gì?”
“Bí mật.” Khanh vươn tay vén lọn tóc mai trước mặt tôi “Khi nào đến sinh nhật mày, tao sẽ nói.”
“Không thể nói bây giờ được à?”
“Cũng được, nhưng mà sẽ mất vui, không còn hấp dẫn nữa.”
Tôi chẳng muốn để ý nữa, tiếp tục ghi vào tờ phiếu ‘tương lai’ của mình.
Tôi rất thích làm giáo viên, đặc biệt là giáo viên tiểu học. Hồi cấp 1 tôi có một cô giáo tôi rất quý, nhưng vì bị bệnh nên cô mất sớm. Cô từng nói rằng được làm giáo viên tiểu học là ước mơ cả đời của cô. Vậy nên tôi sẽ thay cô thực hiện tiếp ước mơ ấy.
*
Thời gian 1 tuần là không đủ để tôi ôn tập nên tôi luôn cố gắng học mọi lúc mọi nơi. Từ trong phòng ra đến phòng khách hay cả khi đi tắm. 1 tuần này tôi ru rú ở trong nhà, có ra ngoài thì cũng chỉ là để đến trường.
Tôi rất coi trọng thành tích, bao năm đứng trong top5 của lớp, top10 của khối khiến tôi không thể ngủ quên trên chiến thắng.
“Học nhiều đần người ra đấy con ạ.” Cái Nhung vừa cắn miếng táo, vừa lật giở mấy tập chuyên đề của tôi.
“Mày có nhất thiết phải thế không, chỉ là thi cuối kỳ thôi mà.” Châu mang tới cho tôi thêm một xấp đề ôn nữa, có thể là học xong đống này tôi có thể thi được luôn.
“Dưới nhà còn bánh tráng với mì lạnh á, bọn mày thích ăn gì thì xuống mà lấy.”
Châu với Nhung nghe tôi nói vậy thở dài, nhưng vẫn xuống nhà tìm đồ ăn.
Mai là tôi sẽ bước vào kì thi cuối kỳ rồi, tôi không hiểu sao mấy đứa xung quanh có thể thoải mái và yêu đời đến thế.
“Này.” Nhung đặt bịch bánh tráng đã trộn sẵn xuống cho tôi “Ăn đi có sức mà top5 top10.”
“Cảm động quá, mình cảm ơn.”
“Ăn đi, nói nữa là tao ăn luôn phần của mày đấy.”
“Bây giờ mới để ý.” Châu nhìn chằm chằm vào cổ tay tôi “Cái vòng mày hay đeo đâu rồi.”
“À…Tao tháo ra rồi.”
“Sao lại tháo ra?”
“Khanh không thích tao đeo nên tao tháo ra thôi.”
“Vãi l*n.” Châu ngạc nhiên nhìn tôi “Mày chiều nó thật đấy.”
“Nhưng sao nó không muốn mày đeo nữa?” Nhung thắc mắc.
“Đúng đúng, sao lại vậy.” Châu nhanh chóng hùa theo.
“Sao tao biết, nó không thích thì tao tháo thôi.” Chẳng lẽ giờ nói nó giận tôi vì đeo vòng người khác làm.
“Chịu mày thôi.”