Cái này có được tính là một câu tỏ tình không nhỉ?
Tim tôi bỗng dưng đập nhanh lạ thường, mặt và cổ cảm giác nóng ran. Tôi tự an ủi mình rằng chắc đã bị lây ốm của Khanh rồi. Nhưng tim vẫn cứ đập rất mạnh, đầu óc và thính lực của tôi tạm thời bị ngưng trệ, khiến tôi chẳng biết nghĩ thêm được gì nữa.
“Thật ra…” Khanh buông tay tôi ra “Thật ra không thích cũng không sao. Nhưng nếu mày có câu trả lời khác, tao sẵn sàng đợi, không cần trả lời tao ngay bây giờ đâu.”
Tôi hơi rơi vào suy tư. Tôi thích Khanh, đấy là chuyện trước giờ tôi luôn biết và không phủ nhận. Nhưng khi nghe được câu tỏ tình, tôi vẫn có chút do dự. Một nỗi sợ trong mơ hồ bắt đầu nhen nhóm khi tôi nghĩ đến viễn cảnh tôi sẽ đồng ý câu tỏ tình của Khanh, tôi nhất thời không biết nên làm gì.
Thật ra yêu thì đủ, không yêu thì cũng chẳng thiếu. Đó là tôi của trước kia đã từng nghĩ như vậy. Tôi nghĩ mình là người phụ nữ tự chủ, không cần dựa dẫm vào đàn ông, tôi sẽ độc thân và sống hạnh phúc đến suốt đời.
Nhưng khi có tình cảm với Khanh, tôi mới biết phụ nữ khi yêu không nhất thiết là dựa dẫm vào đàn ông, đàn ông yêu phụ nữ cũng chính là tìm một nơi để được yêu thương.
Khanh thiếu tình cảm trọn vẹn của hai từ “gia đình” từ nhỏ. Bố nó mất sớm, mẹ cũng dành nhiều thời gian cho công việc.
Đôi khi nhìn Khanh có tài, có tiền, có sắc, có bạn bè, ai cũng nghĩ nó có tất cả nhưng thật ra nó rất cô độc. Nó như một chú cún con, rất cần một người có thể yêu thương và hiểu nó.
Tôi hiểu điều đó nhưng không biết phải làm điều gì để nó cảm thấy được an toàn, được chăm sóc và được yêu thật lòng. Tôi không nhận bản thân mình hoàn hảo, tôi cũng có lúc làm tổn thương người khác, tôi sợ mình không thể mang lại cho Khanh những mặt cảm xúc tinh thần mà nó cần.
Đúng lúc này tiếng động cơ xe ô tô của dì Dương truyền tới, có lẽ dì đã đi làm về rồi.
“Tao đi trước nhé.” Khanh vén sợi tóc mai đang rơi trước mặt tôi. Dù đã bị tóc che gần hết nhưng tôi gẫn cảm nhận được vẻ thất vọng và hụt hẫng trong ánh mắt của nó.
Đến khi Khanh rời khỏi nhà tôi, tôi vẫn chưa thu thập được những gì đang xảy ra vừa rồi. Tôi cảm thấy nó không thật. Chợt tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên, kéo tôi về thực tại, là bố tôi gọi tới.
“Con nghe bố.”
“Bố vừa nói chuyện với bác Nam, cái Loan nó sắp về rồi đấy, chị sẽ ở lại nhà mình vài hôm, con nhớ dọn dẹp nhà cho kỹ vào.”
“Chị Loan về hôm nào hả bố?”
“Chắc tầm hôm mai.”
“Mai á bố, sao sớm thế?”
Kiều Loan là chị họ của tôi, cũng chơi rất thân với tôi và Thanh Vy. Chị ấy đang làm việc ở bên Trung Quốc, theo tôi biết thì công việc cũng khá ổn định. Tôi cứ nghĩ dân văn phòng như chị thì sẽ bận lắm, vậy mà cũng có thời gian về thăm quê.
“Mai bố với mẹ cũng thu xếp về sớm luôn.”
“Dạ.”
“Con ăn gì chưa.”
“Con chưa, giờ con mới nấu.”
“Ừ thế ăn đi, bố tắt máy đây.”
“Dạ.”