Chương 54

Sau một lúc tập trung và dặn dò thì nhà ai về nhà nấy. Chiều nay tôi được nghỉ nên ngày hôm nay cũng khá rảnh.

Tôi vừa lấy xe, vừa quay lại hỏi “Khanh này, mày về được không, hay để tao đưa mày về nhá.”

“Cũng được.”

Nhà chúng tôi gần nhau mà, chỉ cách có một con đường thôi.

Dì Dương vừa mới khỏi chân đã lao đầu vào công việc, giờ đi làm chưa về, Khanh cũng không có chìa khóa nhà, nên tôi đưa nó về nhà mình.

“Mày ngồi đi, để tao lên phòng cất đồ.”

“Để tao giúp mày.” Khanh hơi loạng choạng bước lên cầu thang cùng tôi, tay chưa kịp cầm lấy túi đồ mà suýt chút nữa thì ngã.

“Cẩn thẩn vào chứ, có phải mày bị ốm rồi không.” Tôi đưa tay lên sờ trán nó, tay kia sờ trán tôi để cảm nhận nhiệt độ “Nóng quá.”

Tôi bất lực nhìn Khanh, dìu nó ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, bắt đầu càu nhàu “Hết chân tay lại bị ốm, mày giỏi phải làm người khác chăm đấy.”

“Mày cũng thế còn gì.” Khanh nhỏ giọng nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy “Còn được người ta cõng rồi đi lấy thuốc nữa đấy.”

Sau một vài lần thì tôi đã không còn lạ gì cái giọng giận dỗi của nó nữa, chỉ là vẫn thấy khó chịu khi Khanh cứ nói chuyện với tôi bằng cái thái độ đó.

“Tao bị đau bụng, Hoàng tình cờ ở gần đấy nên nó tiện đưa tao đến phòng y tế, mà phòng y tế hôm đấy bị đóng cửa nên mới phải đưa tao lên ký túc. Thuốc là chị Nhi lấy rồi đưa cho nó. Bạn bè thì giúp nhau vậy thôi mà.” Tôi cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhất để giải thích với Khanh.

“Thế còn việc mày được người ta tỏ tình, được người ta hết lần này đến lần khác lấy đồ ăn rồi còn được người ta xin số điện thoại, cái vòng tay mày đang đeo đấy cũng là do vòng tay người ta tự làm cho mày, mấy cái đấy cũng là tình cờ à?” Giọng Khanh tự dưng nghẹn ngào như sắp khóc. Đôi mắt hổ phách xinh đẹp kia ngoài chứa khuôn mặt ngạc nhiên của tôi còn được bao phủ bởi một màn lớp nước mỏng.

Tim tôi chợt hẫng đi một nhịp, cảm giác khó chịu cứ dần lan ra khắp người. Tôi cảm thấy hơi bối rối, lại có chút chột dạ và áy náy.

“Minh Khanh…cái này…” Tôi ngập ngừng, không tin nổi vào những gì mình vừa nghe, vội vàng giải thích “Việc được tỏ tình, chỉ là chuyện hiểu lầm từ năm ngoái thôi, đừng nói là mày tin chúng nó nói thật đấy nhé. Anh Khiêm đúng là có lấy đồ ăn cho tao, nhưng cũng lấy cho cả người khác nữa, mấy anh chị sinh viên khác cũng vậy mà. Còn xin số điện thoại, là tao đưa số điện thoại của bố tao.”

Cái này tôi nói thật. Vì bố tôi không cho tôi đưa số điện thoại cho những người mới quen hoặc không hoàn toàn thân thiết, còn không thì phải đưa bằng số của bố.

“Thế còn cái vòng tay?” Khanh với tay đến, mân mê cái vòng tay của tôi.

“Tao quen anh Khiêm từ nhỏ. Nhưng khi tao 6 tuổi thì anh ấy chuyển đi, anh ấy làm rồi tặng cho tao cái này như quà tạm biệt thôi, không có ý gì cả.”

“…”

“Mày ốm rồi, nằm xuống đi tao lấy thuốc cho.”

Tôi đứng dậy, đi tìm trong tủ hộp y tế, may là mấy vĩ thuốc mẹ mua cho tôi lúc bị sốt vẫn còn.

“Lúc nãy mày đã ăn đồ ăn nhà trường phát rồi đúng không?”

“Chưa.” Khanh lắc đầu.

“Sao còn chưa ăn?”

Tôi lại tìm trong tủ lạnh đồ ăn, vẫn còn một bát cháo trắng. Hâm lại cho nóng một chút, tôi đưa trước mặt Khanh.

“Ăn đi còn uống thuốc.”

Khanh đẩy bát cháo ra xa, ngước mắt nhìn tôi “Tao không thích ăn cháo.”

“Vậy muốn ăn gì, mày phải ăn mới uống thuốc được.”

“Ăn gì cũng được.”

“Vậy thì ăn cháo.”

“Nhưng tao không thích ăn cháo.”

Tôi cạn lời, nhưng biết sao được, tôi vẫn mềm lòng dỗ ngọt để nó ăn hết bát cháo.

“Thôi mà ăn đi, tao đã mất công nấu lại cho Khanh ăn rồi.”

“Tao ghét ăn cháo lắm.”

“Ăn đi, hay để tao đút cho mày nhé.”

Khanh nhìn tôi, đuôi mắt còn mang theo ý cười “Cũng được.”

Khanh ăn ngon hơn tôi nghĩ, tôi đút thìa nào là ăn hết thìa đấy, không hề mè nheo như ban đầu.

“Ngoan quá, ăn hết bát cháo rồi.” Tôi xoa đầu Khanh “Giờ thì uống thuốc nhé.”

“Ừm.”

Tôi đưa thuốc viên nào là nó cũng ngoan ngoãn uống viên đó, như vậy ngay từ đầu thì có phải đỡ mệt rồi không.

“Hạ này.” Khanh đột nhiên gọi tên tôi “Tao mệt quá.”

“Mệt thì nằm xuống nghỉ đi.”

“Tao không muốn nằm.” Khanh rướn người, tựa đầu vào vai tôi “Cho tao mượn một chút nhé.”

Tôi cứ nghĩ khi tiếp xúc gần như vậy, đặc biệt là trước hành động hơi bất ngờ của Minh Khanh, tim tôi sẽ đập rất nhanh. Nhưng lạ thay tôi lại thấy rất bình thường. Có lẽ tôi đã sớm thấy chuyện này trở thành một chuyện rất đỗi bình thường.

“Hạ ơi.”

“Lại gì nữa.”

“Mày có thể…đừng đeo cái vòng đó nữa được không?”

“Sao thế?”

“Có khác đéo nào vòng định tình đâu.”

“…”

Hình như trí tưởng tượng của bạn hơi phong phú rồi. Nhưng khi suy ngẫm lại tôi cũng thấy có phần đúng, dù gì cũng là người ta tự tay làm, tự tay tặng và tôi cũng đeo nó suốt 11 năm rồi.

Trước giờ tôi chỉ đeo nó trên tay như một món trang trí thôi, cũng chẳng quan tâm đến ý nghĩa của nó, không ngờ Khanh lại có một lối suy nghĩ như vậy.

Nhìn cún con đang dụi đầu vào vai mình, tôi đột nhiên hơi muốn trêu nó một tí.

“Vật định tình thì sao?” Tôi đưa tay lên xoa đầu Khanh “Tao đang độc thân mà.”

Khanh đột nhiên ngước đầu lên nhìn tôi, nước mắt từ lâu đã lăn dài trên má, mắt mũi cũng đỏ hoe.

“Mày…mày khóc à.” Tôi đột nhiên hơi luống cuống “Từ từ đã, tao…tao…”

Khanh đột nhiên ngồi cách xa tôi “Đúng rồi, mày đang độc thân, lại có cả người tình rồi, tao không nên ở đây nữa, không thì sẽ có người hiểu lầm.”

Tôi ngửi thấy mùi trà xanh rất nồng nặc phát ra từ câu nói kia.

“Từ đã, tao chỉ đùa thôi mà.”

“…”

“Không đeo thì không đeo nữa, tao tháo nó ra nhé.” Nói xong tôi liền tháo chiếc vòng tay ra, đặt nó vào tay Khanh.

“Mày muốn có người yêu lắm à?” Khanh đột nhiên quay lại hỏi tôi.

“Hả…người yêu á?”

“Nếu muốn có…” Khanh lấy chiếc vòng, đặt lại vòng lòng bàn tay tôi rồi nắm chặt lại “Có thể cân nhắc đến tao không?