Khi xếp hàng lên xe, tôi vô thức nhìn xung quanh tìm bóng dáng Khanh. Minh Khanh rất cao, nổi trổi hơn mấy đứa con trai trong lớp nên tôi dễ dàng tìm thấy.
Khanh thấy tôi cũng ngay lập tức tiến lại gần, vẻ mặt lại không có mấy vui vẻ.
“Mày sao đấy? Mệt à.”
Nó gật đầu.
“Tay còn đau không? Tí nữa về tao thay băng gạc cho mày nhé.”
Nó lại gật đầu.
Tôi không rõ được khuôn mặt của Khanh lúc này, nó đầu cúi sắp chạm tới bụng luôn rồi.
Tôi vươn tay lên sờ trán nó “Mày bị ốm rồi à, sao mặt nóng thế.”
“Tao khỏe mà.” Khanh cũng chịu ngước mặt lên nhìn tôi cười “Lên xe thôi.”
.
Vì đứa nào cũng mệt rã rời nên khi lên xe đi về đã không còn háo hức như lúc mới đi nữa, ai cũng lăn ra ngủ.
Khanh lại lấy trong cặp ra chiếc gối và chiếc chăn mà nó đã chuẩn bị lúc mới đi ra cho tôi.
“Mày không lạnh à?”
“Trên xe ấm mà.”
“Ấm thì mày đắp chăn cho tao làm gì?”
“Tao thấy mày lạnh.”
Tôi đúng là chịu lạnh khá kém, kể cả ở trên xe tôi vẫn thấy lạnh.
Khanh dựa đầu vào cửa kính xe rồi thϊếp đi. Hình như nó mơ cái gì đấy khiến lông mày liên tục nhăn lại.
Tôi lấy cái gối mình đang nằm ra, nhẹ nhàng nâng đầu của Khanh lên đặt vào rồi mới yên tâm đi ngủ.
*
“Reng…reng…reng…”
“Đ*t mẹ điện thoại đứa nào kêu đấy, tắt đi cho bố ngủ.” Tiếng thằng Hải từ dưới xe cáu gắt khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại của tôi.
Tôi vội tỉnh giấc, lục trong túi áo tìm điện thoại, là bố tôi gọi đến.
[Alo bố ạ.]
[Con về nhà chưa?]
Tôi nhìn xung quanh, thấy xe đã về ngay trước cổng trường rồi.
[Con về trường rồi ạ.]
[Ừ bố mẹ cũng đến nơi rồi, ở nhà 3 ngày lúc nào bố mẹ về thì mang quà về cho nhá.]
[Con biết rồi.]
[Con gái con lứa ở nhà một mình nhớ cẩn thận vào. Sợ thì gọi dì với Khanh sang ở cùng cũng được.]
[Vâng bố yên tâm, thế nhá con tắt máy đây.]
Tôi chưa kịp bấm tắt máy thì bố tôi đã cúp trước rồi.
“Ai gọi thế?” Khanh bên cạnh hỏi tôi, có lẽ vừa mới dậy nên giọng nó hơi ồm ồm, khàn khàn.
“Bố tao gọi, bố với mẹ tao đi chơi rồi, cũng 3 ngày nữa mới về.”
“Vậy à.”
Lúc này thầy chủ nhiệm lớp tôi bước lên xe “Dậy đi mấy đứa này, dậy đi.” Thầy đi xuống cuối xe, chụp ảnh lại mấy đứa con trai đang ngủ há miệng, không quên bật max volume và có đèn flash.
Tôi thấy vậy liền vỗ vai Châu với Nhung đang ngồi hàng trên “Dậy đi chúng mày, thầy đi chụp ảnh lưu niệm cuối năm rồi kìa.”
Đứa nào đứa nấy cũng ngơ ngác nhìn xuống dưới chỗ thầy khiến tôi buồn cười không chịu được.