Chương 52

Một ngày ở trường đại học trôi qua nhanh chóng. Theo lịch thì sáng nay chúng tôi sẽ tham gia các nhóm anh chị sinh viên đang học chuyên ngành để làm quen trước với định hướng của mình, đến 9 giờ sáng thì đi về.

“Châu ơi mày làm gì sáng sớm vậy?” Tôi mắt nhắm mắt mở chui ra khỏi giường vì tiếng dặm phấn còn to hơn tiếng trực thăng của nó.

“Mày xem son này đẹp hơn hay son này đẹp hơn.”

“Cái nào cũng như nhau.”

“Không được.” Châu nhăn mặt nhìn tôi “Mày nhìn đi màu này sáng hơn mà.”

“Thế thì…ờ…cái này, cái bên trái.”

“Ok, thế tao chọn cái bên phải.”

“Vãi l*n.”

Có lẽ bị tiếng của tôi và Châu đánh thức nên Nhung và Trâm cũng lần lượt dậy.

“Mới 6 giờ sáng, chúng mày không cho ai ngủ à.”

“Hôm qua chơi mệt quá, tao ngủ chưa đã.” Trâm ngáp một cái dài “Dm đau hết cả lưng.”

“Chúng mày nghĩ sẽ tham gia câu lạc bộ gì chưa?” Nhung quay sang nhìn chúng tôi “Dm cái hoạt động giao lưu này chán vãi, tao chẳng muốn ở đây nữa.”

“Tao đi đánh răng đây.”

Nhung níu tay tôi “Đợi tao.”

.

Đến 7 giờ sáng, chúng tôi được sắp xếp vào các nhóm sinh viên có chuyên ngành chúng tôi quan tâm để thảo luận và tìm hiểu chuyên sâu hơn. Tôi chọn nhóm ngành Ngôn ngữ Anh và các ngôn ngữ khác. Tôi khá thích học tiếng Trung, cũng khá thích văn hóa Trung quốc.

Năm cấp 2 khi mà chị họ tôi còn ôn thi đại học, chị ấy cũng có dạy cho tôi một ít tiếng Trung, chỉ là lâu rồi không học nên tôi cũng chẳng còn nhớ gì cả.

Ngoài tôi tham gia nhóm ngành này còn có cả Châu và gần 20 người trường tôi cũng tham gia.

Nói là tìm hiểu chuyên sâu, chứ thực ra các anh chị cũng chỉ dùng văn mẫu để nói lại với chúng tôi thôi.

Mấy câu như “Học ngành này các bạn sẽ được tiếp cận với nhiều nền văn hóa”, hay “Ra trường có thể làm biên phiên dịch, giảng dạy, làm việc tại các công ty nước ngoài”, nghe mà buồn ngủ. Tôi liếc sang Châu, thấy nó đang nghịch móng tay, vẻ mặt chán không thể tả. Ở phía xa, có mấy đứa khác tranh thủ lướt điện thoại.

Đến khoảng 8 rưỡi, chúng tôi được ra ngoài để lấy đồ ăn, cũng là để dọn đồ chuẩn bị về trường.

“Hạ ơi.” Khiêm từ đằng xa chạy đến chỗ tôi với Châu, trên tay hình như còn cầm thêm phần đồ ăn.

“Em chào anh ạ.” Tôi lễ phép chào lại.

“Đồ ăn của em, lúc nãy vội quá nên anh chỉ lấy được một phần cho em thôi.”

“Em cảm ơn.”

Tôi cười gượng, lúng túng nhìn sang vẻ mặt phán xét của Châu, lại vô tình liếc thấy vành tai hơi đỏ của Khiêm.

“À bụng em hết đau chưa, có cần anh lấy thêm thuốc không, lỡ may lúc đi xe lại đau nữa thì sao.”

“Không cần đâu ạ, em khỏe rồi.”

Tôi thoáng thấy sự thất vọng và hụt hẫng trong mắt Khiêm, chắc tôi lại bị hoa mắt rồi.

“Hạ này.” Châu níu tay tôi “Tao đi trước với con Nhung, mày cứ nói chuyện đi nhé.”

Dm con bạn tồi, nó biết tôi không giỏi ăn nói mà còn bỏ tôi lại một mình.

“Ờ…Hạ này.” Khiêm đột nhiên lúng túng gãi đầu “Em cho anh xin số điện thoại liên lạc được không?”

“Dạ?” Tôi hỏi lại, bởi vì anh ấy nói nhỏ quá, tôi không nghe rõ được gì.

“Thật ra thì…” Anh ấy hít sâu một hơi, miệng lắp bắp “Thật ra thì bọn tụi anh muốn xin số điện thoại của học sinh các em, để có gì dễ liên lạc tư vấn.”

“À em hiểu rồi, số của em đây.”

Tôi đưa số ra cho Khiêm nhập vào điện thoại. Trong lòng lại có chút thắc mắc, tôi cũng chỉ mới lớp 11 thôi, căn bản là cũng chưa cần thiết.

“Xong rồi, cảm ơn em.”

“Em đi trước ạ.”

.

“Xin số á!?” Châu nhảy dựng lên nhìn tôi “Bọn tao làm đéo gì được xin số đâu?”

“Sao tao biết.” Tôi đáp lại Châu, vừa dọn đồ vào túi, vừa nhắn tin với bố mẹ.

[Mẹ: Bé Hạ sắp về rồi à.]

[Bố: Bố với vợ bố tạm thời vắng nhà 3 hôm, con ở nhà tự lo nhé.]

Tôi bĩu môi, tại sao lại là “vợ bố” mà không là “mẹ tôi”.

[Tôi: Bố mẹ đi đâu ạ?]

[Bố: Đi đâu con nít hỏi làm gì.]

[Mẹ: Ở nhà nhớ đừng gọi đồ ăn ngoài, mẹ nấu cả rồi, muốn ăn thì hâm nóng lên mà ăn.]

[Bố: Bố mẹ lên máy bay đây, không nhắn tin với con nữa.]

[Tôi: Chúc vợ chồng vui vẻ.]

Tôi thoát khung trò chuyện, thấy lúc này đã hơn 9 giờ.

“Hạ! Mày có định về không?”

“Có, đợi tao tí.”