Chúng tôi dừng lại một lát ở thư viện, vào xem sơ bộ cách bố trí bên trong. Không gian thoáng đãng, điều hòa mát lạnh, từng hàng kệ sách cao vυ"t đầy ắp tài liệu chuyên ngành và sách tham khảo. Một vài sinh viên đang ngồi học yên lặng, không khí khiến tôi hơi ngại ngùng vì thấy mình như người ngoài chen vào.
Tiếp tục hành trình, chúng tôi đi qua khu căn tin, phòng truyền thống, phòng nghiên cứu khoa học, và kết thúc ở sân thể thao nơi đang tổ chức các trò chơi vận động để giao lưu giữa học sinh và sinh viên.
Đột nhiên lúc này tôi có hơi đau bụng.
“Mày sao thế?” Châu lo lắng hỏi tôi.
“Tao hơi mệt, đau bụng quá.” Tôi đau đến không chịu được, ngồi xổm xuống ôm bụng.
Cơn đau trong bụng cứ quặn lại, khiến sắc mặt tôi dần nhợt nhạt đi, mồ hội lạnh bắt đầu lăn dài trên trên trán, đầu óc cũng choáng váng.
“Hay để tao xin cho mày lên nghỉ nhé.” Châu vừa nói xong đã chạy đi tìm các anh chị sinh viên trong đoàn.
“Hay là…” Trâm bên cạnh dè dặt nhìn tôi.
“Không đâu, tao vừa mới hết tuần trước mà.”
“Hạ.” Hoàng từ đằng xa chạy đến chỗ tôi “Mày lại ăn vớ vẩn cho lắm vào giờ lại đau bụng.”
Bụng tôi khá yếu, chỉ cần ăn đồ linh tinh một tí là đau không chịu được.
“Kệ tao.”
“Lên đây tao cõng mày về phòng ký túc cho.” Hoàng ngay lập tức quỳ xuống, quay lưng về phía tôi “Nhanh lên.”
Tôi cũng không còn cách nào khác, cơn đau ở bụng dần lan đến tận thắt lưng, mồ hôi bắt đầu chảy nhiều hơn, tôi phải cắn chặt môi để phân tán cơn đau.
“Hạ, em bị sao thế?” Khiêm cùng Châu chạy đến chỗ tôi. Nhìn vẻ mặt Khiêm còn căng thẳng hơn cả tôi nữa “Để anh đưa em đi đến phòng y tế.”
“Phòng y tế đóng cửa rồi.” Chị Ngọc Nhi hơi lo lắng giữ tay Khiêm lại, quay sang nói với Hoàng “Em cứ đưa bạn lên ký túc đi, chị sẽ đi xin thuốc.”
Lúc này tôi có hơi buồn nôn, liên tục vỗ mạnh vào vai Hoàng. Dường như nó cũng biết tôi muốn gì nên ngay lập tức chạy đến khu vệ sinh bên dưới ký túc.
“Có sao không?” Hoàng liên tục vỗ lưng rồi xoa lưng cho tôi “Đ*t mẹ mày ngu vãi, đã nói là bụng yếu thì ăn ít thôi, dặn mãi mà đéo nghe.”
May cho nó là thân thể tôi đang suy nhược, phải nôn hết đống thức ăn ra ngoài nên nó mới không bị ăn đấm.
“Lau miệng đi.”
Tôi nhận lấy khăn giấy của Hoàng, mỗi lần nôn là cái vị trong mồm tởm đéo chịu được.
“Súc miệng đi.” Hoàng vén phần tóc mai của tôi, miệng lẩm bẩm.
Nhìn khẩu hình miệng của nó qua gương, tôi đọc được 3 chữ “Ngu vãi nồi.”
.
Sau khi nằm xuống giường, người tôi dần kiệt quệ, da thịt chỉ muốn dính hết vào giường.
“Thuốc.”
Hoàng để một vĩ thuốc và một cốc nước ở bàn, còn nó thì thong thả ngồi xuống ghế vắt chân chữ ngũ.
“Mày bóc thuốc cho tao đi.” Tôi ngẩng đầu nhìn thằng bạn của mình.
“Mày bị tật à?”
“Tao đau bụng mà.”
“Bình thường mày lấy thuốc bằng rốn à?”
Tôi nín, sợ nói nữa nó sẽ tẩn luôn tôi mất.
Mặt nhăn mày nhíu là vậy nhưng nó vẫn ngoan ngoãn bóc một viên thuốc đưa cho tôi.
“Mày không xuống kia chơi à?”
“Lỡ mày chết ở đây thì tao còn đi chôn ngay lập tức được. Tao mà đi thì mày phân hủy luôn lại bẩn trường người ta.”
“Mày nói gì xui thế.” Tôi định vươn tay đánh cho nó một cái thì bụng lại nhói lên.
“Thấy chưa, bố mày nói có sai bao giờ đâu.”
“Tao không chơi với mày nữa.”
“Hạ này.”
“Tao nói là không chơi với mày nữa.” Tôi nhắm mắt lại, bịt tai, quay mặt vào tường.
“Chuyện mày thích Minh Khanh ấy, mày thật sự thích nó à?”
Dù là bịt tai nhưng câu hỏi ấy vẫn luồn qua khẽ tay, chui qua màng nhĩ của tôi.
Câu hỏi đến bất ngờ, nhất thời tôi không biết trả lời thế nào.
Miệng tôi nói không thích nó, nhưng cơ thể lại ngược lại. Không biết từ bao lâu, tôi đã dần cảm thấy nó khác biệt với những thằng con trai khác. Nó đẹp trai, đẹp một cách kỳ lạ, cuốn hút. Gia đình có điều kiện, nhưng nó lại rất lowkey, không hề phô trương như những người khác. Nó cũng không xấu tính, ngược lại rất có chừng mực, được giáo dục đàng hoàng và biết cách đối nhân xử thế. Nói chung là từ trong ra ngoài thì không có điểm nào để chê cả. Và tôi biết không có đứa con gái nào lại có thể không rung động trước một người như thế.
“Tao biết nói ra cái này sẽ hơi sến nhưng mà…” Hoàng gãi đầu, mắt nhìn ra cửa sổ “Nếu mày thích nó thì cũng tốt thôi, lần này tao chúc phúc.”
Hả? Là sao vậy bạn ơi?
Tôi ngồi dậy, nhìn nó với ánh mắt khó hiểu.
Không biết có phải tôi đau bụng đến hoa mắt hay không, nhưng khi nhìn thẳng vào mắt Hoàng, tôi cảm nhận được một chút thất vọng trong đáy mắt ấy.
“Đừng ngồi dậy, nằm xuống đi.” Hoàng đẩy tôi xuống, cẩn thận đắp chăn lên cho tôi “Ngủ đi, tao đi đây.”
“Ò.”
Sau khi Hoàng đi, tôi cũng ngủ đi mất, những lời vừa rồi cũng không làm tôi mấy bận tâm nữa.