Chương 49

“Hạ này.” Tự dưng Nhung dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi, khiến tôi có chút bối rối.

“Sao thế?”

“Mày vẫn chưa yêu đương với nó thật à?”

Cái Châu và Trâm lúc này cũng quay sang nhìn tôi, khiến sự bối rối càng tăng thêm.

“Sao tự dưng hỏi gì thế?”

“Tao thấy nó không bình thường với mày đâu, đừng có vờn qua vờn lại nữa.”

Châu gật đầu “Phải đấy, mày đừng có chơi cho chán rồi bỏ con trai nhà người ta, tội nghiệp nó lắm.”

Gì cơ? Trong mắt chúng nó tôi tệ đến thế à?

“Chúng mày nghĩ tao hợp với nó thật à?”

“Sao lại không? Mày vừa xinh, vừa giỏi, gia đình có điều kiện, khéo ăn nói. Chừng nấy đủ tốn trai rồi.”

Lúc đang suy nghĩ thì quản lý ký túc gõ cửa, khiến chúng tôi giật mình.

“Các em là học sinh đến giao lưu đúng không?”

“Dạ.”

“Cô đến đây để dặn dò vài thứ, chắc các em cũng biết sơ qua quy định trong ký túc xá rồi đúng không. Cấm mang các thiết bị điện công suất lớn, cấm hút thuốc, uống rượu bia, cấm đốt lửa, đốt nhang, pháo,... Không đưa người lạ vào ở qua đêm, cấm gây ồn, hát hò, mở nhạc lớn sau 10 giờ tối, cấm tuyên truyền, phát tán nội dung phản cảm, không nuôi thú cưng và cấm cất giữ vũ khí, chất cấm, chất cháy nổ. Các em rõ chưa?”

“Rồi ạ.”

“Thế thì tốt. Dù ở đây có 2 ngày thôi nhưng các em nhớ giữ gìn vệ sinh sạch sẽ, lúc đến thế nào thì lúc về cũng phải như vậy. Các em làm được không?”

“Được ạ.”

Cô quản lý liếc nhìn quanh phòng chúng tôi rồi rời đi, cũng may là không có đứa nào vi phạm nội quy hết.

“Trời ơi làm hết hồn.”

“Thôi tao đi ngủ đây.”

*

Buổi chiều nhanh chóng đến, chúng tôi đang xếp hàng dưới khu ký túc để chờ cho buổi thăm quan khuôn viên trường.

“Các em đứng ngay ngắn nhé.” Chị Hồng nói vọng qua loa “Lớp mình sẽ chia làm 2 đoàn để đi tham quan. Nhóm một sẽ cho chị và anh Gia Bảo phụ trách, còn lại sẽ là Minh Tâm, Ngọc Nhi và Thành Khiêm phụ trách, các em đứng đều sang hai bên nhé.”

Được đám bạn lôi kéo nhiệt tình, đặc biệt là cái Châu, nên tôi đã phải đi theo đoàn của Thành Khiêm.

“Giờ tụi mình sẽ tham quan khuôn viên trường nhé,” Khiêm cười nhẹ, giọng nói đều đều. “Tụi em nhớ đi theo hàng và đừng tách nhóm nha, trường anh rộng lắm, lạc là mệt đấy.”

Trường đại học to và hiện đại hơn tôi tưởng. Từ các khu giảng đường, thư viện, khu thể thao cho tới sân bóng, nhà thi đấu… đâu đâu cũng rộng, sạch và rợp bóng cây xanh. Tôi ngước nhìn dãy nhà cao tầng phía xa, Khiêm liếc mắt theo ánh nhìn của tôi rồi nói.

“Đó là tòa nhà D, khu học chính của ngành Quản trị kinh doanh với Kỹ thuật phần mềm. Có mấy giảng đường lớn lắm, hôm nào anh đưa tụi em vào thử một buổi học giả lập nhé.”

Tôi gật đầu.

“À anh Khiêm này, anh về đây từ khi nào thế, em nhớ anh đâu có định ở lại Việt Nam đâu nhỉ.”

“Sau khi học cấp ba ở nước ngoài anh cảm thấy khá chán nên quyết định bay về Việt Nam để học đại học. Không ở đâu bằng ở nhà mà. Anh về em không vui à.”

“Vui chứ.” Tôi xạo đấy.

“Với lại anh cũng đã hứa sẽ quay về chơi với em còn gì.”

“Thế á, em chẳng nhớ gì cả.”

Khiêm lúc này nhìn tôi cười có chút ngại ngùng, vành tai cũng đỏ ửng lên.

“Em còn nhớ lúc đứng dưới cây xoài nhà bà ngoại em không?”

Câu hỏi đột ngột khiến tôi bối rối, tự dưng lại nhớ về giấc mơ đêm mấy hôm trước của mình. Tôi không chắc suy nghĩ bây giờ của tôi giống cái anh đang định nói hay không nữa.

Khi chưa kịp mở miệng trả lời thì Nhung đã lôi tôi đi. Hay quá! 10 điểm cho Bùi Nhung.