Buổi thuyết giảng nhanh chóng kết thúc, tôi lấy điện thoại ra xem giờ thì đã 9h27 phút sáng.
Giờ là đến lượt nhóm học sinh chúng tôi giao lưu. Nói chung là mấy hoạt động này khá thú vị, tôi thấy ai cũng cười rất thoải mái. Chỉ riêng tôi là không hứng thú với mấy trò ấy.
Sau một vài trò chơi kéo gần khoảng cách, chị Ngọc Nhi bắt đầu phần chia sẻ chính. Mỗi sinh viên lần lượt kể về ngành mình đang học, vì sao chọn ngành đó, cuộc sống sinh viên có gì khác với tưởng tượng. Tôi ngồi nghe, tay ôm gối, đầu óc lơ đãng, gần như bị cơn buồn ngủ xâm chiếm.
Đến lượt anh Khiêm, tôi có hơi chút tò mò. Dù có cơ hội gặp nhau nhưng tôi cũng chưa biết cuộc sống anh ấy bây giờ thế nào.
“Thành Khiêm, năm hai ngành Công nghệ thông tin. Nghe hơi khô khan, nhưng nếu hiểu thì ngành này thú vị lắm. Hồi cấp ba, anh cũng mông lung như tụi em, không biết nên học gì, chỉ biết là thích làm mấy thứ lặt vặt trên máy tính.”
Cả hội trường im lặng lắng nghe. Lúc này Khanh ngồi bên cạnh liên tục vỗ vai tôi.
“Sao thế?”
“À…” Nó ấp úng, vành tai hơi đỏ lên “Mày giúp tao thay băng gạc được không? Hình như nó hơi bẩn rồi.”
Đã qua mấy ngày, vết thương ở lòng bàn tay của Khanh cũng đã đỡ đi nhiều, chỉ là sau này chắc chắn để lại sẹo.
“Cũng được, nhưng tao không mang theo băng gạc.”
“Không sao, tao có mang.”
*
“Ôi cả ngày nghe mấy cái đấy mà mắt tao không mở ra nổi.” Cái Nhung vừa vào phòng đã than thở.
“Ê chúng mày chơi bài không, tao có mang này.” Trâm hớn hở lôi từ trong cặp ra một bộ bài, ngoài ra nó còn mang theo bộ rút gỗ, xếp hình, thậm chí cả lego nữa.
“Vãi, mày định kinh doanh đồ chơi ở đại học à Trâm?”
“Chưa hết đâu.” Nó lại tiếp tục lôi ra thêm một túi đồ ăn vặt nữa.
“Trâm ơi, mày mở luôn tiệm tạp hóa ở ký túc xá hả.”
“Giờ mang đống này sang ký túc nam chắc kiếm được bội tiền.”
“Chơi bài ăn kẹo đi.” Châu ý kiến.
Nhưng Nhung lại nhăn mặt “Ăn kẹo thì còn gì là vui nữa.”
“Thế giờ muốn sao?”
Tôi ngáp dài một hơi “Chúng mày chơi đi nhé, tao đi đây một tí.”
“Mày đi đâu đấy?” Châu hỏi tôi.
“Tao đi có việc.”
Khi mở cửa phòng để ra ngoài, tôi gặp ngay Minh Khanh đang đứng ngay trước cửa, tay còn đang cầm theo một hộp y tế nhỏ. Cả phòng chúng tôi bỗng chốc chìm trong im lặng, hơi khó xử. Tôi sợ mình sẽ bị đánh giá là bỏ bạn theo trai mất.
“À…Hóa ra đây là công việc của bạn Tô Khánh Hạ.” Nhung cố tình cao giọng mỉa mai.
Châu nheo mắt nhìn tôi tiếp lời “Bảo sao lại không muốn chơi với tụi này nữa.”
Trâm ngồi gần cửa nhất cũng bắt đầu tặc lưỡi “Ghét nhất mấy đứa yêu nhau.”
“Chúng mày như vậy là sao? Ý kiến gì hả?” Tôi bất lực nhìn quanh 3 đứa, mà chẳng đứa nào thèm để ý đến tôi nữa.
Chẳng lẽ giờ tôi phải nhảy lên giường rồi nhảy xuống đánh cho mỗi đứa mỗi cái.
“Mày vào đi.” Tôi nhìn Khanh.
“Ừm.”
Tôi kéo Khanh ngồi lên giường của mình, nhận hộp y tế từ tay nó.
“Tao có khử trùng nhẹ rồi, giờ nhờ mày băng lại thôi.”
“Để tao làm lại hết cho chắc.”
“Chết chưa con!” Cái Châu đột nhiên nhảy lên “Con Nhung đưa bố mày 5 viên kẹo.”
“Kẹo socola hay vani.”
“Tao thích vị dâu.”
Tôi thở dài, tay với lấy miếng băng gạc mới “Mày cắt ra hộ tao đi.”
Khanh nhanh tay cầm cái kéo, cắt đến đoạn tôi chỉ.
“Sắp đến sinh mày rồi đúng không Hạ?”
“Sao mày biết?” Chuyện này tôi nhớ chưa nói cho nó biết mà nhỉ.
“Trên căn cước công dân của mày.”
“Hả?” Tôi hơi cao giọng “Mày lấy căn cước công dân của tao á?”
Tôi không nhịn được đánh nó mấy cái.
Vết nhơ lớn nhất trong sự nghiệp học hành của tôi chính là ảnh chụp trên căn cước công dân. Nó xấu đến phát khóc, và tất nhiên tôi chẳng muốn ai thấy nó cả.
“Từ từ đã, tao thấy nó rơi nên nhặt lên cho mày thôi mà.” Khanh xoa vai chỗ tôi vừa đánh “Oan quá.”
“Đáng đời.” Tôi lườm nó “Về đi.”
“Dạ.”