Sau gần 1 tiếng thì chúng tôi cũng đến nơi.
Xe tấp vào sân trường đại học, mấy đứa con trai lớp chúng tôi nhìn cũng chẳng hưng phấn gì cho cam.
Vì chưa thể xuống xe ngay lập tức nên tôi tranh thủ nhắn tin cho bố mẹ báo đã đến nơi, kèm theo một bức ảnh chụp cổng trường đại học B.
Cô phụ trách đứng ở chỗ bác tài lúc này nói lớn “Các em xuống xe theo hàng, mang theo hành lí của mình vào, sẽ có nhóm các anh chị sinh viên hướng dẫn. Lớp mình xe số 02 thì xếp hàng ở chỗ kia.” Nói rồi cô chỉ tay vào một nhóm sinh viên đang cầm baner chào mừng chúng tôi.
“Hạ đưa đồ đây tao cầm cho.” Khanh ngồi bên cạnh vừa gấp chăn cho tôi, vừa gom đồ của tôi với nó lại cùng một chỗ.
“Đồ tao cũng nặng lắm đấy.”
“Không sao, tao cầm được mà.”
Tôi hơi ngơ ngác nhìn hai cánh tay vững chắc kia đang cầm hết tất cả hành lí của hai đứa mà không có tí nặng nề gì.
“Lại còn có người cầm đồ cho cơ đấy.” Cái Châu quay xuống đánh giá tôi và Khanh.
Con Nhung ngứa mắt tôi từ lúc nãy, quay sang nói với con Châu “Châu đưa đồ đây tao cầm cho.”
“Ok thế cầm đi.” Châu vứt cái balo toàn đồ make up và quần áo của nó cho cái Nhung cầm.
“Ơ dm con l** này.”
“Không phải mày nói giúp tao cầm còn gì.”
Tôi cảm thấy vừa ngủ dậy mà được xem chúng nó diễn hài cũng khá thoải mái, không nhịn được mà bật cười.
Lúc này Khanh khẽ nhấc tay tôi lên “Đi thôi.”
“Ò.”
Nhóm sinh viên hướng dẫn chúng tôi gồm 5 người, 2 nữ 3 nam. Nhưng tôi chỉ mới thấy có 4 người, chưa thấy người còn lại đâu.
Có vẻ họ là một nhóm chơi chung, tôi thấy mối quan hệ giữa mỗi người khá tự nhiên.
“Xin lỗi xin lỗi, tao xong việc trễ quá, xin lỗi.” Một anh sinh viên từ đằng sau chạy đến chỗ chúng tôi.
Dù chưa kịp nhìn thấy rõ mặt nhưng giọng nói tôi thấy rất giống Hoàng Thành Khiêm, chắc cũng không trùng hợp đến mức đấy đâu nhỉ?
“Chào các bạn học sinh đến từ trường THPT A đến giao lưu cùng trường tụi chị.” Một chị sinh viên lên tiếng. “Trước hết thì chúng ta làm quen nhau đã nhé, chị tên là Ngô Thanh Hồng. Bên phải chị là Lê Ngọc Nhi. Còn lần lượt từ tay trái của chị là Lê Gia Bảo, Phạm Minh Tâm và cuối cùng là Hoàng Thành Khiêm.”
Cái tên cuối cùng khiến tôi có chút bối rối. Không ngờ sẽ gặp anh ấy ở trường này và anh ấy lại là người hướng dẫn cho lớp tôi.
Tôi nghe mấy đứa con gái bắt đầu bàn tán.
“Này, mày có thấy anh Khiêm nhìn rất đẹp trai không?”
“Anh Bảo cũng được mà, đúng gu tao.”
“Nhưng anh Tâm cũng đâu kém, cao hơn hai người kia kìa.”
“Thôi đi, trai đẹp giờ yêu nhau hết rồi.”
Một câu nói khiến tiếng xì xào im lặng, tôi thì thấy có lý.
“Được rồi, giờ mấy bạn nữ theo chị và chị Hồng lên ký túc xá nữ cất đồ, mấy bạn nam theo 3 người kia nhé.”
Chúng tôi nhanh chóng tìm được phòng của mình. Do đợt này sinh viên một số lớp đang thực tập ngoài trường, nên ký túc xá còn trống vài dãy phòng. Trường đã ưu tiên sắp xếp một khu riêng cho tụi tôi nghỉ lại, mỗi phòng 3–4 người, có giường tầng, bàn học, quạt máy. Không hẳn sang nhưng cũng đủ để tụi tôi thấy phấn khích vì lần đầu được ‘sống thử’ cuộc đời sinh viên.
Tôi ở cùng Châu, Nhung và một bạn nữ ở lớp khác tên Trâm.