Chương 45

Lịch đi trải nghiệm cuộc sống sinh viên của chúng tôi được khởi hành sớm hơn dự kiến những 5 ngày, và giờ chúng tôi đang lên xe để xuất phát.

Tổng có 3 xe. 1 xe cho lớp tôi, 1 xe cho lớp 12, và 1 xe cho giáo viên cùng các học sinh đại diện các lớp khác. Mỗi xe sẽ có giáo viên của trường đại học B đến hướng dẫn và phổ cập lịch đi.

“Các em xếp hàng nhé.” Thầy Sang liên tục phải canh chừng đám con trai nghịch ngợm lớp tôi, không khác gì bố lớn chăm con “Chỗ ngồi các em chọn tự do, nhưng phải đi theo thứ tự, bạn nào ngồi với bạn nào thì lên cùng lúc đi, không chen lấn.”

“Này.” Khanh không biết từ đâu chui ra huých nhẹ vào tay tôi “Tao ngồi với mày nhé.”

Tôi không ý kiến, dù sao thì ngồi ở đâu cũng như nhau thôi.

Tôi không thích mùi điều hòa trên xe ô tô, may mắn là xe này không có cái mùi khó chịu ấy.

Sau khi lên xe và ổn định chỗ ngồi, đám học sinh bắt đầu nhao nhao.

“Đứa nào có wifi không, donate đi.”

“Con Hân có đấy.”

“Tao bị mẹ thu điện thoại rồi, chúng mày không nhớ à?”

“Đù thằng Long có mang theo hộp xúc xích này, mùi thơm vãi.”

“Cho xin miếng coi nào.”

“Dm cút ra, tao mang cho Thảo Hân của tao!”

“Xin lỗi nhưng tao không ăn.”

“Đấy, người đẹp chê rồi thì để anh mày ăn cho.”

Ồn thì còn hơn vỡ chợ nữa.

Tôi quay lên đám con gái ngồi trên, đứa nào cũng dặm phấn bôi son làm tóc, ồn ào theo cách của riêng mình.

“Á à, bạn Khánh Hạ lại ngồi với bạn Minh Khanh cơ à?” cái Châu vừa bước vào đã to mồm.

Tôi nhìn sang Khanh, thấy nó đang dùng ánh mắt hãnh diện liếc cái Châu “Thì sao?” Khanh vòng tay sờ đầu tôi “Bạn Thu Châu có ý kiến gì với chúng tôi à?”

Con Nhung từ đằng sau lò mặt ra đầy ngạc nhiên “Chúng mày yêu nhau rồi à?”

Một câu hỏi thôi mà bao ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi. Tôi chỉ muốn trốn xuống gầm xe ngay lập tức, nhưng ngoài mặt vẫn vờ bình tĩnh.

“Con mắt nào của mày thấy là bọn tao yêu nhau đấy.”

“Đ!t, thế là chưa yêu nhau?”

“Mập mờ không công khai là không có tương lai đâu đấy.” Thằng Hiếu vừa nhai cái xúc xích vừa cố nói “Khanh ơi mày coi chừng, con Hạ trước có nhiều thằng tán lắm.”

Tôi hơi có chút chột dạ mà nhìn Khanh, thấy mắt nó cũng đang dán chặt vào người tôi chờ một lời giải thích.

Thật ra ngoại hình của tôi không đến nỗi tệ, học hành ổn. Năm lớp 10 tôi không biết đã nhận được bao nhiêu lời tỏ tình từ mấy đàn anh khóa trên rồi.

Đúng lúc này thì có người bước lên xe, là một cô giáo viên phụ trách khá lớn tuổi. Nhìn đám con nít đang làm ồn, cô hít một hơi rồi quát to.

“Trật tự!”

Cả xe im phăng phắc, không đứa nào dám thở mạnh. Uy lực của cô giáo này cũng khủng quá rồi.

“Cô tên Sen, sẽ phụ trách dẫn đoàn lớp mình.”

Theo lời cô Sen nói thì chúng tôi sẽ đến trường đại học B trong tầm 1 tiếng. Đầu tiên là lễ khai mạc, giới thiệu mục đích, nội quy. Các anh chị trong trường sẽ có một nhóm sinh viên phụ trách từng lớp trong 2 ngày. Cũng sẽ có các trò chơi giải trí, hoạt động chia sẻ kỹ năng chọn ngành phù hợp với bản thân, workshop kỹ năng mềm, tham quan khuôn viên đại học, vân vân và mây mây các hoạt động khác nữa.

.

Vì phải dậy sớm để đi nên đứa nào đứa nấy cũng bắt đầu buồn ngủ, kể cả tôi.

Khanh lấy từ trong cặp ra một cái chăn nhỏ, vừa cẩn thận đắp cho tôi vừa nói nhỏ “Ngủ đi, 1 tiếng nữa xe mới tới.”

“Mày không ngủ à?” Tôi hỏi.

Khanh lại lấy trong cặp ra một cái gối, khẽ nâng đầu tôi lên “Làm như này thì sẽ không bị mỏi.”

“Mày mang theo túi thần kỳ của Doremon à?” Tôi lại hỏi.

Đúng lúc này cái Châu ngồi trên bỗng quay xuống, có lẽ định nói với tôi cái gì đấy nhưng thấy cảnh tượng này lại chẹp miệng, ánh mát phán xét “Như này mà không yêu nhau tao bế chúng mày vào tù.”

“Ôi xồi ôi, bạn Khánh Hạ lại có người đắp chăn nâng gối cho cơ đấy.” Cái Nhung ngồi trên cũng quay xuống nói với giọng gợi đòn hết sức.

Tôi cười nheo mắt đáp lại “Nếu muốn thì về bảo em Linh làm cho.”

Phải thân lắm tôi mới dám giỡn như thế. Con Nhung cũng chẳng có gì khó chịu nhưng vẫn giơ ngón giữa với tôi.