Tôi ngồi ở đuôi giường, vừa gọt táo vừa nói chuyện với Khanh “Lớp mình được chọn đi tham gia hoạt động giao lưu với sinh viên do nhà trường tổ chức, thầy nói cá nhân nào cũng phải đi.”
Khanh lấy miếng tao tôi vừa gọt hờ hững đáp lại “Vậy à?”
“Tầm 1 tuần nữa là đi ấy, đi 2 ngày 1 đêm. Đi về còn phải làm phiếu định hướng nộp cho thầy. 3 ngày sau khi đi còn thi cuối kỳ nữa.”
Khanh vừa nhai miếng tao vừa đáp lại lời tôi “Ừm.”
Dm cái thằng này hôm nay bị trúng gió à? Nói thêm mấy từ nữa có chết ai đâu.
Không được, đây là nơi công cộng, có người lớn với trẻ nhỏ, tôi không thế nhảy lên bàn mà đánh nó một cái vì tội trả lời cộc lốc với tôi được.
Giọng điệu của Khanh từ lúc tôi vào đến giờ rất rất không vui, thậm chí còn cố phớt lờ tôi, dấu hiệu y như cái lần mà nó tự dưng gây sự với tôi.
Từ sự kiện chiến tranh lạnh đó, tôi thực sự không thích cảm giác giận nhau với nó chút nào. Vậy nên tôi quyết định sẽ xuống nước trước.
Đúng lúc này có tiếng đồ vật rơi xuống sàn nhà. Tất cả mọi người trong phòng bệnh đều bị tiếng đổ vỡ làm chú ý, kể cả tôi và Khanh.
Dì Dương đánh rơi một chiếc cốc thủy tinh đựng nước nóng, có lẽ vì nóng quá nên dì Dương đã không may làm rơi.
“Mẹ, mẹ nằm đấy đi đừng xuống đây.” Khanh nhanh chóng chạy đi tìm đồ dùng để dọn mấy mảnh vỡ.
Lúc đấy bên cạnh dì chỉ có tôi, Khanh, dì Dương đang tranh thủ làm việc với chiếc laptop, bố mẹ tôi đã đi ra ngoài.
“Hạ đứng ra xa đi cháu, cẩn thận bị thương đấy, dì bất cẩn quá.” Dì liên tục xua tay bảo tôi tránh ra xa để mình Khanh dọn là ổn.
“Cẩn thận đấy Khanh.” Tôi lo lắng cất lời.
Tự dưng tôi lại thấy được nụ cười thần bí như nhìn thấu hồng trần của dì Dương, cảm giác có chút giật thót.
“Ash…”
Tiếng kêu nhẹ của Khanh khiến tôi càng thêm lo lắng.
“Không sao đâu.” Khanh vừa cười, vừa giơ bàn tay lên “Nước nóng quá thôi.”
“Cẩn thận bị bỏng đấy.” Tôi tiến lên định giúp nó một tay thì bố mẹ tôi đúng lúc đi vào.
Mẹ tôi không cần phải nói cũng biết là rất lo lắng, nhanh chóng đuổi tôi và Khanh ra ngoài rồi tự mình dọn dẹp.
“Ơ, sao bố cũng ra ngoài ạ?” Tôi ngó đầu thắc mắc khi bố cũng theo hai đứa tôi ra ngoài. Đáng ra lúc này bố phải ở trong phòng rồi tranh phần dọn dẹp với mẹ chứ nhỉ?
“Bố bị mẹ con đuổi rồi, hai đứa, chúng ta về nhà thôi.”
.
Đường từ bệnh viện về nhà tôi không xa, đi ô tô thì 2 phút là đến nơi.
“2 đứa vào nhà trước đi nhé. Có khi tối nay bố mẹ không về đâu, cái Hạ nhớ chốt cửa cẩn thận, cửa phòng cửa sổ gì cũng khóa chặt lại, nhà có mấy con chó thả hết ra nghe chưa.” Bố tôi nhìn tôi qua gương chiếu hậu trong xe dặn dò.
“Tối nay bố đi đâu ạ?”
“Mẹ con cứ nằng nặc ở lại bệnh viện nên bố phải đi cùng chứ sao.”
Tôi ba chấm rồi hỏi chấm luôn, thôi ít ra bố còn có ý mà dặn dò tôi.
Sau khi xuống xe, tôi và Khanh tạm biệt bố, bố tôi cũng phóng xe đi luôn.
Giờ giữa đường chỉ có tôi và Khanh. Sao không khí giữa chúng tôi lúc này ngượng ngùng quá, không lẽ cứ thế mà đi về nhà luôn, như thế lại không hay, nhưng tôi cũng chẳng biết nói gì cả.
Thấy Khanh định đi về nhà tôi đột nhiên kéo tay nó lại.
Trời ơi! Đần độn! Đần độn!
Đang lúc ngập ngừng không biết nói gì thì tôi thấy bàn tay mình bỗng chuyển đến một cảm giác ướŧ áŧ, hơi nhớt.
“Mày…mày bị sao vậy, sao chảy máu nhiều thế?”
Tôi nhìn vào lòng bàn tay đang chảy rất nhiều máu của nó, ở viền đã có chút khô lại rồi. Vết cứa ở giữa không quá sâu, nhưng khá dài. Sao nãy giờ ngồi chung xe tôi lại không thể thấy được nhỉ.
“Không sao đâu, rửa qua chút nước là xong thôi.”
“Mày điên à?” Tôi hơi gắt lên, lông mày dường như skinship luôn rồi “Lỡ nhiễm trùng rồi sao?”
“Không dễ vậy đâu.” Khanh đột nhiên cười dịu dàng nhìn tôi “Sao bạn Khánh Hạ lo lắng cho mình thế?”
Tôi hơi bực, sao nó lại chủ quan với cơ thể của mình thế không biết.
Tôi kéo Minh Khanh vào nhà, để nó ngồi xuống sofa phòng khách, còn mình thì đi lấy hộp thuốc.
“Sao mà ngu thế không biết!” Tôi vừa xử lý vết thương cho nó vừa lẩm bẩm.
“Ashh…” Có lẽ là tôi làm hơi mạnh tay nên Khanh hơi theo phản xạ rụt tay về.
“Đau như thế sao lúc nãy không nói đi.” Tôi nhìn lên khuôn mặt đang nhăn nhó kia hơi lo lắng hỏi “Đau lắm à?”
Bị như thế mà không đau mới lạ đấy, màu đỏ tươi gần như lan rộng hết bàn tay nó luôn rồi.
“Có phải bị lúc ở bệnh viện không, lúc cúi xuống dọn ly ấy?” Tôi hỏi.
“Ừm.” Khanh khẽ dùng giọng mũi trả lời tôi.
“Bị cứa một cái là mày câm luôn hả, không biết nói để mà xử lý ở đấy luôn.”
Khanh không nói gì nữa, chỉ gật đầu cái bụp.
Tôi để ý thấy tai, mũi và vành mắt của nó đều hoe đỏ cả lên. Tròng mắt còn đọng chút nước.
Chết rồi, hình như nãy giờ tôi nặng lời quá làm chú cún con này khóc luôn rồi. Sao tôi lại thấy tội lỗi đầy mình thế này!
“Mày còn bình thường không?”
Thay vì hỏi “Mày không sao chứ?” tôi lại nhầm thành “Mày còn bình thường không?”. Tội này ở dưới địa ngục thì tôi sẽ được ở tầng nào nhỉ?
“Tao xoa đầu mày được không?” Khanh nâng mắt hỏi tôi.
Hả? Máu chảy nhiều đến mức mất hết tỉnh táo rồi à? Nhưng tim tôi vẫn không kìm được mà hơi rung lên, hình như tôi lại mềm lòng rồi. Không ai không thể mềm lòng trước một chú cún con đang sắp khóc hết.
Khanh đưa tay trái lên xoa đầu tôi, nhưng không như bình thường, tay nó để đó rất lâu, dường như không có dấu hiệu bỏ xuống, tôi cũng để mặc kệ.
“Xong rồi, đυ.ng vào nước thì chắc là hơi rát đấy.”
Khanh nhìn đống băng gạc trắng ở lòng bàn tay, khẽ mỉm cười, trong mắt còn ánh lên tia hạnh phúc lẫn mãn nguyện. Tôi không chắc bản thân có nhìn đúng không nữa.
“Cảm ơn Hạ nhé.” Bàn tay đặt trên đầu cẩn thận xoa đầu tôi.
“Nhớ thay băng gạc hằng ngày.” Tôi hít sâu một hơi “Nếu không tiện thì nhờ tao thay cho cũng được.”
“Khanh cảm ơn.” Nó cười còn tươi hơn lúc nãy nữa. Thật sự là đẹp đến quá đáng.
“Cũng muộn rồi, về đi, tao còn phải ngủ nữa.”
“Nhớ khóa cửa cẩn thận nhé.” Nó bắt đầu nói giọng bố với tôi “Nhớ kéo hết rèm lại, đừng để ai biết mày đang ở một mình, với lại…”
“Khoan đã.” Tôi ngắt lời nó “Mình lớn rồi, mình cần làm gì mình biết, bạn Minh Khanh không phải lo như thế đâu ạ.”
“Thế thì ngoan.” Khanh áp tay lên má tôi “Ngủ ngoan nhé.”