Chương 43

Tôi đã nấu xong hết đồ ăn tối, quần áo cũng chuẩn bị đầy đủ, chỉ đợi bố về nữa thì sẽ xuất phát. Mẹ tôi sau khi xong công việc cũng gấp gáp đến viện thăm dì Dương, còn chưa kịp tắm rửa thay quần áo nên giờ tôi phải mang quần áo cho mẹ.

Bố tôi nói đồ ăn ở bệnh viện rất khó ăn, mẹ tôi không thích nên bắt tôi phải nấu. Thật là, lúc nhỏ tôi không thích ăn cháo ở bệnh viện bố còn lấy dép dọa đánh tôi nữa.

Lúc này tiếng còi xe ở ngoài vang lên, tôi vội xách đồ ra ngoài, đặt lên xe bố.

“Có nấu mấy món bố dặn không đấy.”

“Vâng, con nấu hết rồi, bố không phải lo. Khổ quá cơ.”

“Bố không lo cho mẹ thì lo cho ai nữa.”

.

Đến hầm để xe của bệnh viện, bố nói tôi cứ đi vào phòng bệnh trước, bố sẽ xách đồ theo sau, căn bản là để tôi xách thì bố không yên tâm.

Men theo trí nhớ, tôi đến đúng trước phòng bệnh mà dì đang nằm. Tôi chỉ thấy có mẹ và dì, không hề thấy Khanh đâu.

“Khánh Hạ.” Bỗng có một người đằng sau đột nhiên gọi tên tôi.

Tôi đã nghĩ chắc chỉ là trùng tên thôi, nhưng vẫn vô thức quay đầu lại.

Tôi bắt gặp dáng người cao lớn của một người con trai đang sải bước nhanh về phía tôi. Thoáng chút tôi có hơi ngạc nhiên.

“Anh gọi em ạ.”

“Em là Tô Khánh Hạ đúng không?”

Mắt tôi mở to, tự dưng không biết phải làm gì, vô thức gật đầu xác nhận. Sao anh ta lại biết tên của tôi chứ, tôi từng quen người này à? Tôi cố gắng lục lọi lại trí nhớ của mình nhưng vẫn không tìm ra được một cái tên nào cả.

“Không còn nhớ anh nữa à?”

“Hả…à…em có quen anh à?” Lắp bắp mới được một câu mà tôi nói gì thế này!

Tôi cảm thấy ánh mắt sáng rực lúc nãy của anh ấy vơi đi một nửa, thay vào đó là sự thất vọng và hụt hẫng. Nhưng tôi thực sự không hề biết người này, hoặc có lẽ anh ta đã nhận nhầm người rồi.

“À, không nhớ cũng không sao.” Anh ấy cười rất dịu dàng với tôi.

Nụ cười này sao mà quen quá, tôi liếc đến nơi đuôi mắt, thấy một nốt ruồi ở đấy. Khoan đã, thế là trên trán cũng có vết sẹo à. Tay nhanh hơn não, tôi kiễng chân vén mái tóc đen dài trước mặt anh ấy ra, thấy nơi chân tóc có một vết sẹo nhỏ, hình dạng mũi kim quen thuộc.

Bỗng trí nhớ ùa về, tôi nhớ ra người trước mặt mình là ai rồi.

“Anh Khiêm, đúng không?”

Anh ấy gật đầu xác nhận.

Woa, tôi có hơi bất ngờ đấy. Sao bao năm không gặp anh ấy đã thay đổi rất nhiều. Không còn là cậu bé mặc quần đỏ áo siêu nhân ngày nào nữa, giờ thay vào đó là một chàng trai mang nét thư sinh, dễ mến.

Tôi giơ tay phải của mình lên “Em vẫn còn đeo vòng anh tặng này.”

“Giỏi lắm.” Anh xoa đầu tôi. Bên ngoài tôi vẫn nở nụ cười thân thiện, nhưng bên trong lại thấy không thoải mái, từ khi có ý thức về giới tính, tôi không để cho vật thể khác giới nào chạm vào đỉnh đầu tôi, ngoại trừ Khanh, không hiểu sao cái xoa đầu của nó khiến tôi không hề khó chịu hay phản cảm.

Đúng lúc này bố tôi từ đằng xa đi tới, xách theo lỉnh kỉnh đồ.

“Em đi trước nhé.” Tôi lịch sự chào tạm biệt, chạy đến phụ bố.

Nhưng chưa kịp làm gì thì Khiêm đã ra tay trước rồi.

“Để cháu phụ bác ạ.”

“Ơ, Khiêm đấy à?”

WTF! Sao bố tôi nhìn phát là nhận ra ngay mà tôi lại không nhớ được nhỉ.

Sau khi giúp bố tôi xách đồ đến trước phòng bệnh, bố tôi liên tục lôi kéo anh ấy ở lại.

“Thôi vào chơi chút rồi hẵng đi cháu.”

Ở bệnh viện thì có gì mà chơi hả bố? Tất nhiên anh ấy cũng từ chối.

Tôi đẩy bố vào phòng bệnh trước, bản thân thì ở ngoài nói chuyện với Khiêm một chút.

“Xin lỗi nhé, bố em hơi nhiệt tình quá.”

“Không sao, anh cũng đi trước đây.” Anh ấy ngập ngừng nhìn tôi một chút rồi nói tiếp “Cái vòng này nhớ đừng tháo ra nhé.”

Tôi mơ hồ gật đầu rồi chào tạm biệt.

Lúc quay người định vào phòng thì tôi bắt gặp ánh mắt của Khanh, có vẻ nó đã đứng ở đấy được một lúc rồi.

“Ai thế?” Khanh bước đến chỗ tôi, mắt vẫn dán chặt vào người vừa rời đi.

“Người quen cũ thôi, cũng lâu rồi không gặp. Nãy giờ mày đi đâu thế?”

“Không có gì. Vào trong đi, ngoài này lạnh lắm.”

“À…dạ.”