------------------
Warning!
Để tạo tình huống và cơ hội để kéo tình cảm của hai nhân vật chính, sẽ có những địa điểm và sự kiện không có thật ngoài đời xuất hiện trong mạch truyện.
-----------------------
“Nghe tin vui trước đi thầy ơi.”
“Khổ trước sướиɠ sau, nghe tin vui trước đi thầy.”
Mấy đứa trong lớp bắt đầu nhao nhao làm ồn. Nhìn bọn nó có vẻ đã biết hết rồi, chắc chỉ còn mình tôi là đang không biết chuyện gì xảy ra.
Thầy đợi đến khi lớp hết ồn rồi nói tiếp.
“Nhà trường sẽ tổ chức hoạt động cho học sinh 11 và 12 để đi giao lưu với sinh viên đại học để định hướng nghề nghiệp, đồng thời giúp chúng ta làm quen trước với cuộc sống sinh viên. Mỗi khối sẽ chọn ra một lớp tiêu biểu, các khối còn lại sẽ đề cử một học sinh trong lớp để tham gia. Chuyến đi kéo dài 2 ngày 1 đêm, tuy nhiên không tham gia sẽ không sao.” Thầy ngừng một lúc rồi nói tiếp “Lớp ta được chọn là lớp tiêu biểu cho hoạt động lần này, lớp được chọn thì không được phép có quyền từ chối, tập thể lớp sẽ tham gia.”
Lớp một lần nữa lại ồn lên. Tôi không hứng thú với mấy hoạt động tập thể, nhưng tôi nghĩ lần này sẽ là một cơ hội tốt để bản thân đỡ bỡ ngỡ
“Thế khi nào đi hả thầy?” Một đứa dưới lớp hỏi.
“1 tuần nữa.”
Cả lớp lại hú hét, gần như đứa nào cũng quên mất cái tin “không vui mấy” của thầy.
“Tuy nhiên.” Thầy Sang nhìn quanh lớp, tiện tay lấy viên phấn ném vào thằng Hiếu đang ngủ ở cuối lớp rồi nói tiếp “Tuy nhiên, sau khi đi hoạt động về, các em sẽ phải làm một tấm phiếu định hướng cho tương lai các em để nộp cho thầy, nhà trường không bắt nhưng thầy bắt. Ngoài ra sau chuyến đi 3 ngày, các em sẽ thi cuối kỳ I, năm nay sẽ thi sớm hơn mọi năm.”
Mặt đứa nào đứa nấy trong lớp ủ rũ hẳn đi, tiếng la hét ban nãy trở thành những tiếng than vãn.
Thầy thấy vậy cười nham hiểm rồi nói tiếp “Người ra đề sẽ là thầy Trọng.”
Tuyệt vọng rồi, thầy Trọng nổi tiếng là giáo viên khó tính nhất trường, đặc biệt là trong lúc ra đề thi cho học sinh. 3 ngày căn bản không thể ôn hết kiến thức được. Lại còn phải làm phiếu định hướng tương lai, thầy muốn chúng em sống sao.
.
Giờ giải lao, con Châu ngồi cạnh đập mạnh vai tôi “Tao quyết định rồi, tao phải chỉnh đốn bản thân thôi. Đi gặp các anh sinh viên nhất định phải cho người ta lé mắt.”
Tôi với con Nhung đang đánh trận game vừa nghe xong Châu nói thì phá ra cười.
“Chứ không phải mày đang theo đuổi anh Lâm 12A6 à.”
“Còn em Phú 10C01 thì mày tính sao?”
Con Châu nhăn mặt “Tao làm gì kệ tao, đâu có ai nói chỉ được thích một người đâu.”
Ok, coi như nó có lí. Cái Châu chưa yêu ai bao giờ nhưng được cái kinh nghiệm tán trai siêu phong phú, chỉ có điều chưa bao giờ thấy nó thành công.
“Tí đi ăn không, tao mới biết quán ốc này mới mở ngon lắm.” Châu mắt sáng như sao liếc nhìn hai chúng tôi. Con Nhung thì không có ý kiến, nhưng tôi thì có.
“Tí nữa tao bận lắm, chúng mày cứ đi đi.”
Con Châu nghe thế thì đột nhiên quay ngoắt “Thế tao không đi nữa.”
“Ơ.” Nhung trợn mắt nhìn chúng tôi “Thế còn tao?”
“Mày đi với em Linh của mày đi.”