Chương 41

Sau một ngày tiếp nhận quá nhiều thông tin khiến não tôi gần như muốn nổ tung. Vậy nên tôi đã quyết định đi ngủ luôn, còn đi tắm thì để mai tắm sau.

“Hạ xuống tắm rồi hẵng đi ngủ con.” Bố tôi ở dưới nhà gọi lên.

“Lạnh lắm, để mai con tắm sau.”

Tôi còn nghe thấy tiếng bố tôi nói gì ở dưới nhà nữa, mà vì đã quá buồn ngủ nên tai tôi tạm thời mất khả năng nghe.

Không mất quá nhiều thời gian để tôi chìm vào trong giấc ngủ. Trong cơn miên man, tôi đã mơ thấy kí ức thời thơ ấu của bản thân.

Tôi thấy tôi của năm 6 tuổi đang ngây thơ nhận lời tỏ tình từ một anh trai hàng xóm lớn hơn mình 2 tuổi. Tôi nhận ra anh ấy, là Hoàng Thành Khiêm.

Khi nhỏ tôi ở Hà Nội cùng ông bà, Khiêm là người luôn sang chơi với tôi nhiều nhất, nhiều hơn cả đám con gái cùng ngõ. Buổi chiều mùa đông năm tôi lên lớp 1, nhà anh chuyển đi. Anh hẹn tôi ra ngoài, đứng trước gốc cây xoài nhà ngoại tôi, anh tặng tôi một vòng tay chỉ thêu đỏ tự làm. Anh nói.

“Em có thích anh không?”

Tất nhiên lúc đấy tôi chỉ mới lên 6, còn chẳng biết gì là thích. Tôi chỉ biết chơi với anh rất vui, và tôi luôn coi anh như anh trai của mình. Là con một, tôi luôn khao khát có một người anh trai.

“Em thích chơi với anh lắm ạ.” Tôi ngoan ngoãn đáp lại.

“Anh cũng thích em.” Khiêm xoa đầu tôi, đeo cho tôi chiếc vòng anh tự làm, nhìn méo xệch trông rất xấu.

“Đây là quà cho em.”

“Xấu quá.” Tôi bĩu môi.

Anh gõ đầu tôi một cái “Xấu cũng phải đeo, phải đeo thì anh mới đến chơi với em.”

Tôi nghe vậy cũng đồng ý đeo vào. Chiếc vòng khi ấy khá to so với cỡ cổ tay của tôi, tôi cũng đánh rơi mất mấy lần, cũng may là không lần nào đánh mất.

Đang mơ màng thì tôi bị tiếng chuông đồng hồ đánh thức. Tôi mơ hồ mở mắt, thấy ngoài trời đã hửng sáng. Không phải chứ, mới mơ một giấc đã 6 giờ sáng rồi à.

Tôi nhớ lại giấc mơ mình vừa mơ, rồi nhìn lại chiếc vòng tay trên tay mình. Khi lớn lên tôi chưa một lần tháo nó ra, trừ lúc bị rơi năm lớp 8, cũng là lúc tôi gặp Khanh lần đầu. Khiêm dường như biết định sẵn trước, chiếc vòng tay vẫn vừa khít tay tôi sau 11 năm.

Tôi thấy kí ức thuở nhỏ thật buồn cười, lúc đấy cũng chỉ là quá ngây thơ so với lời nói thật lòng của một cậu bé mới 8 tuổi.

Sau khi anh ấy chuyển đi, tôi cũng chẳng biết anh ấy chuyển đi đâu, chúng tôi cũng chẳng có phương thức liên lạc. Tôi nghĩ chắc anh ấy cũng đã đang học đại học và có cuộc sống cho riêng mình rồi. Chắc cũng chẳng còn nhớ cô bé Khánh Hạ mình từng nói thích năm nào.

.

“Hạ!” Cái Châu từ đằng sau nhảy lên đánh mạnh vào vai tôi.

“Nói.”

“Có một tin buồn với một tin vui, mày muốn nghe tin nào trước.”

“Tao không tin mày.”

“Ơ kìa, vãi cái con l** này.”

Không nhìn tôi cũng biết mặt Châu bây giờ nhăn như thế nào, nhưng tôi không để ý. Bây giờ tôi chỉ muốn lên lớp và ngủ ngay lập tức.

Hôm nay Khanh xin nghỉ phép để chăm mẹ, mẹ tôi tự dưng có công việc gấp nên việc chăm sóc dì Dương cũng chỉ có thể để cho Khanh. Vậy thì cả cái bàn hôm nay sẽ là của tôi.

“Hạ, hôm nay mày xịt nước hoa đi học à?” Cái Nhung ngồi sau tôi không ngừng khịt mũi ngửi như chó.

“Sáng nay tao vừa mới tắm.”

“À, thảo nào thơm thế. Ơ, không phải cái này.” Nhung tự dưng ngảy dựng lên, rồi lại nghiêm túc nói với tôi “Có tin vui với tin buồn, mày muốn nghe tin nào trước?”

Tôi nhăn mặt đầy khó hiểu “Sao mày nói giống con Châu thế?”

“Ơ thế con Châu hỏi mày rồi à, thế mày chọn tin nào, nó nói gì?”

“Nó nói mày suốt ngày giỏi bịa chuyện, lo học hành đi đừng để ý đến em Linh lớp dưới nữa.” Cái Châu từ cửa lớp đi vào, vênh mặt nói với cái Nhung, nhưng mắt thì nhìn về phía tôi.

Nhung cũng không tin được mà nhìn tôi, ánh mắt phán xét chán ghét từ đầu đến cuối.

“Mày được lắm.” Nhung đưa tay chỉ về phía tôi “Bố đéo chơi với mày nữa.”

Ơ kìa? Tôi còn chưa kịp mở lời biện minh cho tôi cơ mà?

Nhưng mà tôi biết chúng nó cũng chỉ đang đùa thôi.

Thầy Sang vừa mới vào thì cũng là lúc trống trường vang lên, hai đứa kia cũng ngồi lại về chỗ.

Thầy đứng trên bục giảng nghiêm giọng “Giờ thầy có tin vui và tin không vui mấy, các em chọn tin nào?”

Thầy với chúng nó chung một hùa à?