Chương 40

Một cánh tay từ đàng sau khoác lên vai tôi, giọng nói trầm ấm vang lên trên đỉnh đầu.

“Hóa ra là bỏ bạn theo gái.”

Hả? Giờ tôi mới biết câu này còn có thế áp dụng cho tôi.

Tôi ngửa mặt lên, bắt gặp đôi mắt hổ phách xinh đẹp chứa khuôn mặt ngờ nghệch của tôi.

“Tao bỏ mày hồi nào, tao đi làm việc chính nghĩa mà.”

Khanh tiện tay nhéo luôn mũi tôi. Cái con người này sao mà khó khăn quá.

Tiếng cười khúc khích của cái Thảo bên cạnh vang lên. À…hình như tôi quên mất là có người ở đây đấy.

“Xin lỗi, làm phiền không gian tình tứ của hai bạn rồi. Mình đi đây.”

Nó nói xong là quay đít bỏ đi thật. Hình như Thảo còn đến đây với bố nữa, nếu tôi nhớ không nhầm thì bố của Thảo là bác sĩ của bệnh viện này.

“Mày ôm con gái nhà người ta, dỗ dành con gái nhà người ta, còn bắt đi trước mặt người tình của nó nữa. Hạ, mày coi mày có giống lưu manh không?” Khanh vỗ vỗ vào má tôi, thậm chí còn nhéo một cái.

“Khoan đã, mày theo dõi tao à?” Tôi tròn mắt ngạc nhiên “Từ khâu chuẩn bị nguyên liệu đến khâu xuất khẩu luôn?”

Khanh cười dịu dàng nhìn tôi “Nếu tao không đi theo mày thì ai dám chắc mày có thoát được như lúc ở con hẻm đấy không.”

Tôi chết lặng, hết đường cãi. Chuyện ở con hẻm nhỏ đó thực sự rất nguy hiểm, cũng phải nói rằng rất may mắn vì Khanh đã ra tay kịp thời.

“Tao thấy mày giống lưu manh hơn thì có.” Tôi bỏ cánh tay đang khoác trên vai mình, nhanh bước đi trước. Khổ nỗi, chân tôi có dài mà chân Khanh thì dài x2.

Tôi dường như vừa đi vừa chạy, Khanh bước chân ung dung vẫn theo kịp tôi.

.

Tôi về nhà cùng bố, mẹ thì ở lại cùng Khanh để chăm dì.

Vừa nằm lên giường tôi đã thấy tin nhắn từ Thanh Thảo, phải nói là lâu lắm rồi chúng tôi mới nhắn tin lại với nhau. Năm lớp 10 chúng tôi được phân làm việc nhóm, bất đắc dĩ mới kết bạn để dễ dàng trao đổi.

Tôi bấm vào khung trò chuyện, đập ngay vào mắt tôi là hình ảnh Minh và My bước ra từ bệnh viện, chính xác là ở cái bệnh viện ấy. Cỏ vẻ thời gian chụp chỉ mới gần đây.

[Dcm thằng Minh.]

[Nó đến xin lỗi tao là cược với con My.]

[Còn nói tao là loại đĩ điếm không có nó thì đéo sống được.]

“Vãi l**” là từ tôi nghĩ đến đầu tiên khi đọc được tin nhắn.

[Đ!t m* thằng đấy hãm thế.]

[Tốn mất 7 tháng của tao.]

[7 tháng đổi lấy 1 bài học.] kèm theo icon giơ ngón cái.

Tôi cảm thấy may mắn cho Thảo khi kịp thời chấm dứt với Minh. Trước kia tôi mà còn chơi với cái Thảo chắc chắn không để thằng Minh ở lại quá 7 ngày.