Chúng tôi vừa định xuống tầng dưới thì vừa hay gặp Hoàng Minh đang đi lên. Vừa thấy Thanh Thảo mắt nó sáng như vớ được vàng. Ấy vậy mà nhìn thấy tôi mặt lại trở nên u ám.
Nhìn vậy là sao, làm như tôi đang cặp bồ với người yêu cũ của nó ấy?
“Thảo, tao biết Thảo ở đây mà. Thảo này, nghe tao giải thích đã, mấy chuyện…”
Chưa để Minh nói hết câu thì tôi đã mất hết kiên nhẫn, định mở lời thì Thảo chắn lên trước, nhìn tôi rồi nhìn Minh.
“Cứ để Minh nói. Muốn nói gì nói đi.”
“Thảo, nghe Minh nói hết nhé.” Minh hít một hơi sâu, bắt đầu ngụy biện.
“Sau khi yêu nhau với Thảo được 5 tháng, My ngỏ ý theo đuổi tao. Tao cũng từ chối, Nhưng My luôn làm ra những hành động khiến Thảo hiểu lầm tao. Tao nhận nước của My sau khi chơi bóng là do My nói đấy là nước Thảo muốn mang cho tao. Hôm ở phòng dụng cụ, là My nói Thảo bị ngã, kêu tao lên, nên là mới xảy ra chuyện đó. Còn hôm 20/10, tao tặng quà cho Thảo, nhưng My nói để My nhận hộ và sẽ đưa cho Thảo nên tao mới đưa quà cho My, ngoài ra không có ý gì khác. Thảo, Minh rất yêu Thảo, Thảo tin Minh nhé.”
“Mày nói xong chưa?” Thảo nói với cái giọng vô cùng mất kiên nhẫn, khiến tôi và Minh đều thoáng chút bất ngờ.
“Mày đừng tưởng tao không biết gì. Hôm nhận nước của con My, mày còn đút nước cho nó bằng mồm cơ mà. Lúc ở phòng dụng cụ, mày hôn hít sờ soạn con My sướиɠ vãi ra còn gì? Dấu vết vẫn con trên cổ mày đấy thằng chó. Còn tặng quà, tao bị dị ứng với sữa bò và nước hoa, mày quen tao 5 tháng chả lẽ không biết mà lại đi tặng chai sữa bò và nước hoa cao cấp?”
“Thảo…Thảo nghe ở đâu vậy?”
“Đéo ở đâu cả, là tao thấy, tao chứng kiến hết. Mày đi bar rủ theo con My, để nó ngồi lên đùi, đút rượu cho nó bằng mồm, mày đừng tưởng tao không biết.”
Mặt thằng Minh trắng bệt, đồng tử co giãn liên hồi. Mẹ thằng chó này, tôi không nghĩ nó lại mất dạy như thế.
“Tránh ra được chưa?”
“Khoan, Thảo đừng đi, tao…tao yêu Thảo mà.”
Tôi gần như tức đến bật cười. Đúng lúc này, tiếng chát giòn tan vang lên, mặt thằng Minh lệch hẳn sang một bên.
Ôi sao bạn tôi ngầu quá ợ!
Sau khi ăn trọn cái tát từ Thảo, nó cuối cùng cũng biết điều đứng sang một bên để chị em tôi đi qua. Tôi vẫn còn tức nên lén giẫm mạnh vào chân của nó một cái rồi chạy đi theo Thảo.
Ra đến tòa nhà, Thảo mới hít một hơi thật sâu, nở nụ cười lâu lắm rồi tôi mới thấy.
“Tát một cái mà nó đã gì đâu.”
Tôi bật cười, không hiểu sao thấy nó lúc này đáng yêu vãi chưởng.