Trưa hôm đấy, khi đang chuẩn bị ngủ trưa, tôi nghe thấy tiếng hét ở bên nhà dì Dương. Mà vì lúc đấy quá buồn ngủ rồi nên tôi cứ nghĩ bản thân nghe nhầm, cho đến khi tôi thấy Khanh vội vàng cõng dì ra ngoài cổng. Linh cảm tôi mách bảo là có chuyện rồi. Tôi chạy xuống tầng, gọi bố mẹ dậy để qua nhà dì xem tình hình.
“Trời ơi Dương ơi, bị sao thế này?” Mẹ tôi hơi cao giọng lo lắng “Anh đi lấy xe ô tô đi, chở Dương lên viện đi chứ sưng như này không để ở nhà được.”
Bố tôi nửa tỉnh nửa mơ chạy vào nhà lấy chìa khóa xe để đưa dì Dương lên viện.
.
“Bác đã kiểm tra kỹ rồi. Mẹ cháu bị va đập vùng đầu nhưng chỉ là chấn thương phần mềm, không nghiêm trọng. Chân thì có vết nứt nhẹ, cần bó nẹp và theo dõi. Bác sĩ sẽ cho dùng thuốc giảm đau và kháng viêm, cháu yên tâm, không có gì nguy hiểm.” Bác sĩ sau khi nói xong với Khanh thì quay sang mẹ tôi “Chị nhà không cần quá lo lắng, sẽ nhanh khỏi thôi.”
Mẹ tôi lúc này đang sướt mướt cũng chịu ngồi dậy, rối rít cảm ơn bác sĩ.
Vì để yên tâm nên mẹ nhất quyết muốn giữ dì Dương lại ở viện để theo dõi, mẹ sẽ là người chăm sóc 24/24.
Khi ra khỏi cửa phòng bệnh thì trời đã ngã màu cam hồng nhẹ. Vì bây giờ là mùa đông nên trời tối rất sớm, vấn đề là 3 người lớn lại đuổi tôi và Khanh ra ngoài.
Mẹ tôi lo cho dì Dương, bố tôi lại lo cho mẹ, chạy tối mắt tối mũi. Thế là tôi với Khanh quyết định ra ngoài tìm đồ ăn.
Trên đường đi, không khí giữa hai chúng tôi rất tĩnh lặng, dường như có thể nghe thấy luôn tiếng tim đập của đối phương. Bỗng, Khanh cất tiếp phá tan sự im lặng này.
“Hạ không cần lo lắng cho tao đâu.” Khanh nhẹ nhàng xoa đầu tôi, “Bác sĩ đã nói mẹ tao không bị quá nặng còn gì.”
“Hả, ý trên mặt tao rõ thế à?”
Tôi nói thật, từ lúc biết dì Dương bị ngã tôi đã rất lo. Dì là người nuôi Khanh từ nhỏ đến lớn, dì có mỗi Khanh, Khanh cũng có mỗi dì. Nếu dì có bị chuyện gì nặng, tôi không dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra với Khanh.
Khanh cười, lấy tay áp vào má tôi “Đi ăn thôi, tao đói rồi.”
“Đừng chạm vào mặt tao nữa, nó xệ xuống sẽ xấu lắm.”
Khanh từ từ kéo tôi lại, dịu dàng áp hai tay lên hai bên má tôi, quan sát rất kĩ như soi từng lỗ chân lông “Không phải lúc nào cũng xinh đẹp như vậy còn gì.”
Tim tôi hẫng mất một nhịp, rồi điên cuồng đập như muốn thoát ra khỏi l*иg ngực, râm ran như kiến cắn. Lời khen của người khác sao mà khác lời khen thốt lên từ miệng Khanh vậy, không phải đều là nói ra từ miệng à.
Tôi cần một chút thời gian để lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng bỏ đôi bàn tay của Khanh ra khỏi mặt mình nói khẽ “Đi ăn thôi, tao đói quá.”
.
Sau khi no nê, chúng tôi quay trở lại bệnh viện. Trên đường tìm cổng chính, tôi bắt gặp bóng dáng cái Thảo. Theo trí nhớ từ năm lớp 10 thì nhà Thảo khá xa chỗ này, sao nó lại ở đây được nhỉ.
Người ta nói hãy luôn tin tưởng vào linh cảm của mình, đặc biệt khi bạn là phụ nữ. Vậy nên tôi quyết định đi theo Thảo.
“Mày vào trước đi nhé, tao đi đây một tí.”
Tôi nói xong bỏ đi luôn, cũng chẳng quan tâm đến sắc mặt ngơ ngác của Khanh khi đấy.
Tôi chạy theo Thảo lên sân thượng của bệnh viện, ở đây khá tối, cũng rất vắng, căn bản là chỉ có hai chúng tôi. Và ở những nơi như này, con người ta dễ dàng nghĩ đến những hành động rất dại dột như ở trong phim chẳng hạn. Tôi cũng không ngoại lệ.
Khi thấy Thảo bước đến gần lan can sân thượng, tôi chạy lên giữ chặt cổ tay nó lại. Không khó để nhìn thấy được vẻ ngạc nhiên trong mắt Thảo.
“Sao mày lại ở đây?”
Chết rồi, tôi mãi đi theo nó mà chưa kịp nghĩ lí do nữa.
“Đừng nói mày là người nãy giờ đi theo tao nhé?”
“À…” Tôi lúng túng “Hóa ra mày biết rồi à?”
“Đừng nói là mày nghĩ tao sẽ nhảy xuống nhé?”
“Hóa ra cái này cũng biết luôn.”
Thảo quay mặt đi, nhìn những ánh đèn từ tòa nhà cao ốc gần đấy, khẽ cất giọng.
“Tao không bao giờ làm mấy chuyện đấy đâu.”
Đến bây giờ trái tim đang treo lơ lửng của tôi mới được buông xuống, tôi khẽ thở phào một hơi.
“Tao với nó chia tay rồi mà.”
“Hả?” Tôi không nghĩ nó có thể nói thẳng ra như thế.
“Mày chưa biết chuyện đó à?” Thảo quay mặt hỏi tôi.
“Nhưng mày vẫn còn yêu Hoàng Minh mà, đúng không?”
“Không thể nào?” Thảo khẽ cười phủ nhận, nhưng vành mắt và mũi đã đỏ ửng từ lâu.
Thân với nó sương sương 5 năm, tôi biết cô bạn của tôi lại yếu đuối giả vờ mạnh mẽ nữa rồi.
Tôi quay người về phía Thảo, dang hai tay “Đến đây.”
Thảo thấy vậy mắt hơi có chút giao động, chập chững đi lại ôm tôi, vùi đầu vào vai tôi khóc nấc.
“Rõ ràng tao rất yêu nó, rõ ràng tao cố gắng không giận dỗi, không ghen tuông, rõ ràng tao luôn nhớ sở thích, ngày sinh nhật của nó, rõ ràng…hức…hức…rõ ràng nó cũng yêu tao mà, sao nó lại đá tao chứ?”
Cuối cùng thì cũng chịu gỡ bỏ lớp mặt nạ rồi.
Thảo là một đứa luôn tin vào tình yêu. Nó cứ nghĩ tình yêu nó trao cho ai đó đủ lâu, đủ nhiều, đủ chân thành thì đối phương cũng sẽ yêu nó như thế.
Nó từng tự làm tổn thương bản thân rất nhiều khi chỉ mới lên lóp 6 vì bố luôn đánh đập và gây áp lực. Thảo không muốn bản thân ở trong khuôn mẫu mà người khác áp đặt, đó là lí do nó cảm thấy hứng thú và tự do khi chơi với những thành phần biệt lập. Tôi không hiểu sao nó lại có thể gồng mình chịu đựng 7 tháng khi yêu đương với Hoàng Minh nữa.
Sau khi khóc lóc đủ lâu, Thảo khẽ nói thầm, đủ âm lượng để tôi nghe thấy “Xin lỗi.”
Tôi biết nó đang muốn nói đến điều gì. Thật ra tôi cũng chẳng muốn tính toán chuyện của trước kia nữa, nếu Thảo đã mở lòng thì tôi không hà cớ gì phải chối từ.
Tôi nhẹ nhàng vỗ vai Thảo “Lạnh không, chúng ta xuống thôi.”
Nó vẫn cứ sụt sịt, vừa nấc vừa nói “Ừm, tao cũng chẳng muốn lên đây đâu, chẳng qua đây là nơi nó nói thích tao, tao lại không chịu được nên mới đến thôi.”
“Tỏ tình ở bệnh viện á?”
“Hôm ấy tao bị ốm nặng, tới đây khám, Minh đến thăm tao rồi hẹn tao lên đây ngắm hoàng hôn, rồi nói thích tao, thế mà lúc đấy tao lại nhận lời cho được.”
Tôi an ủi “Khi nào gặp lại nó, cứ cho nó cái tát.”
Lúc đấy tôi chỉ nói thế để dỗ cái Thảo thôi, chứ cũng không ngờ lại linh nghiệm đến vậy.