Chương 37

--------------

Mn ơi bây giờ mưa bão sợ quá, mong mọi người bình yên, giữ gìn sức khỏe, cũng hạn chế đi ra ngoài khi không cần thiết nhé.

Xem mấy đợt lũ lụt rồi đắm tàu mình xót quá.

Mình cũng là dân miền Trung, quê Thanh Hóa cũng là tỉnh bị chịu nhiều ảnh hưởng do bão gây ra nên rất hiểu nỗi lo của mọi người.

Thương đồng bào mình quá.

-----------------

Thông qua cuộc trò chuyện mà tôi nghe lỏm được thì là Thanh Vy chủ động theo đuổi Bảo Ngọc trước. Lửa gần rơm thì lâu ngày cũng bén, thế là yêu nhau. Đến giờ cũng gần 1 năm. Nói gì thì nói chứ em gái tôi đỉnh nhất.

Học bạ của người yêu nó cũng khủng quá, gia đình lại không phải dạng vừa. Điểm thi THPT cao ngất ngưỡng đến 29,75 điểm.

Tôi nghĩ đến lúc mình nên rời khỏi cuộc trò chuyện này rồi.

Lấy nốt 2 miếng táo, tôi chạy vọt lên tầng.

Mở điện thoại lên, 99+ từ nhóm chat “Năm bồ, one girl” mà mấy đứa con gái trong lớp lập nên, nhưng vì bỏ xó cũng khá lâu nên cũng out nhóm gần hết, chỉ còn mấy đứa chơi thân với tôi còn níu giữ cái nhóm chat có phần vô dụng này.

Dự cảm không lành khiến tôi bấm vào khung trò chuyện. Mọi người trong nhóm vẫn đang rôm rả bàn tán. Tôi vẫn không hiểu mô tê gì, phải lướt lên để đọc lại từ đầu.

[Hoa: Thanh Thảo với Hoàng Minh chia tay rồi, tao biết cũng có ngày này mà.]

[Phương: ???]

[Châu: Lại là Thanh My à?]

[Nhung: Đứa nào hôm trước đặt cược 100k là 2 đứa chúng nó không bao giờ bị chen chân vào ấy nhỉ? @ThảoHân]

[Hân: @Nhung tao cược hồi nào, vu khống cũng phải biết tìm người chứ!?]

Cái Hoa gửi đến một hình ảnh cap màn hình story Thanh Thảo đăng từ 3 phút trước. Trên ảnh là bài nhạc “Chấm hết” kèm dòng cap “Chinh phục bao nhiêu giải văn từ cấp tỉnh đến quốc gia, lại lọt bẫy lời ngọt mật đầu lưỡi của một thằng không ra gì @HoangMinhNguyen.”

Tiếp đến là dòng trạng thái ẩn ý của Thanh My “+1”.

[Nhung: dcm con My hãm vãi l**.]

[Hoa: Hôm 20/10 thằng Minh còn tặng quà cho con My cơ mà, đéo hiểu sao.]

Tôi nhanh chóng nhắn lại một tin.

[Chuyện gì thế anh em?]

Tôi vừa mới nhắn một cái là cả cái nhóm chat điên cuồng tag tên tôi vào, kể lể.

Tôi cũng hiểu sơ sơ rồi. Đại khái là thằng Minh yêu Thảo được 7 tháng, nhưng cũng qua lại với con My được 2 tháng rồi. Thậm chí hôm thể dục, có đứa thấy Minh với My đang đá lưỡi nhau trong phòng thể dục dụng cụ. Con My cũng nhiều lần ve vởn thằng Minh trước mặt Thảo, mà cái Thảo ngây thơ quá, lại tưởng 2 chúng nó chỉ đùa nhau nên không cản.

[Nhưng: Đùa nhau đéo gì, mù cũng nhận ra chúng nó đang qua lại chứ.]

[Hân: Chắc phải để Thảo thấy 2 đứa đấy đùa nhau trên giường mới lại cản.]

[Phương: @ThảoHân ê?!!!!!]

Thanh Thảo là bạn từ hồi cấp hai của tôi, cũng chung một đội tuyển văn. Chúng tôi từng rất thân, cho đến khi Thảo bắt đầu chơi với mấy đứa phố phố. Nó bắt đầu tập tành hút vape, đi xe phân khối lớn, rồi đua đòi những cái không cần thiết, bỏ bê học hành. Lúc đấy tôi đã cảm thấy bản thân nên cân nhắc tình bạn này. Thảo quan hệ rất rộng, trong một lần cãi nhau về việc nên hạn chế giao lưu với đám kia, nó đã nói với tôi rằng “Không chơi với mày tao cũng chơi với đứa khác, mày hãm vãi l**.”

Và thế là chúng tôi nghỉ chơi.

Đến khi lên cấp 3, chúng tôi lại học cùng một lớp. Thảo cũng đã thay đổi rất nhiều khi bị bố mẹ phát hiện ra nó đang chơi với mấy đứa lêu lổng mà không chịu học hành. Tôi gần như thấy lại được Thanh Thảo mà tôi quen biết những năm cấp 2. Chỉ là câu nói ấy vẫn tổn thương tôi rất nhiều dù biết biết đấy chỉ là nhất thời.

[Phương: Mày nghĩ sao @KhánhHạ ?] Phương nắm lấy tôi như nắm được cọng rơm ở vách đá.

Cái Phương rất hiền, cũng hiếm khi nói bậy, đôi khi nói chuyện với nó tôi cũng hơi sốc vì cô bạn này trong sáng quá.

[@Phương Chuyện đã như vậy thì biết sao được, cho cái Thảo sáng mắt ra thằng Minh không phải loại người gì tốt đẹp.]

Phương đã thả tim tin nhắn của tôi. Mấy đứa khác cũng tán thành.

Lúc này tiếng mẹ tôi từ dưới nhà vọng lên “Hạ ơi xuống ăn cơm.”

“Dạ mẹ.” tôi cất điện thoại, mặc thêm áo khoác xuống tầng.

Vy với chị Ngọc chắc đã về rồi, bố tôi cũng đã ngồi ở phòng khách đọc báo từ lâu.

Nguyên suốt bữa cơm, tôi thao thao bất tuyệt với mẹ về chuyện của cái Thảo, mẹ cũng chăm chú lắng nghe câu chuyện của tôi.

Nhiều khi có chuyện gì, mẹ chính là người tôi tìm tới đầu tiên. Thậm chí tôi còn nói xấu đứa tôi ghét cho mẹ, mẹ sẽ ủng hộ và thấy bất bình thay tôi. Mẹ luôn tin mọi hành động của tôi đều có lý do, và mẹ tin những lý do ấy.

“Thảo là cái bạn trước con kể nghỉ chơi á hả.” Bố tôi nói khi tôi đang ăn cơm nghỉ sức để kể tiếp.

“Đúng rồi bố.” Tôi đáp lại lời bố khi còn đang nhai miếng thịt trong miệng.

Mẹ tôi lại chẹp miệng, đánh mắt sang nhìn bố, nói với cái giọng mà chỉ người lớn mới hiểu “Tưởng chê chuyện trẻ con mà, mắt đọc báo mà tai nghe không lọt một chữ.”

“Anh chỉ nghe chuyện con của vợ yêu anh kể thôi.”

Miếng thịt tôi đang nhai trong miệng bỗng không còn ngon nữa.

Đúng là bố mẹ là chân ái, con cái chỉ là sự cố mà thôi.