Chương 36

-----------

Cảm ơn mọi người vì đã ủng hộ truyện của mình nhiều lắm, mỗi lượt xem đều là động lực để mình ra chap mới.

Hiện tại lượt xem của truyện đang có chuyển biến rất tích cực, được độc giả đón nhận khiến mình rất vui.

Chúc mn đọc truyện vui vẻ!

-----------------

Khanh vẫn không ngẩng mặt lên, lấy ngón trỏ chọt nhẹ vào tay tôi.

“Nói tục là hư lắm đấy.”

Thằng này hôm nay chắc có vấn đề rồi.

“Sáng nay mày uống rượu thay nước à, sao nói chuyện như xỉn thế?”

Khanh đột nhiên ngồi thẳng dậy, nhìn mặt tôi nói nghiêm túc.

“Tao không bao giờ đυ.ng vào rượu bia đâu.”

“…” Nó không biết phân biệt thật hay giỡn hả.

Tiếng trống vào học vang lên, cùng lúc đấy giáo viên dạy Anh của chúng tôi bước vào.

“Hôm nay thầy Lý nghỉ do bận đưa bố thầy đi khám, các em nghỉ tiết cuối này nhé.”

Tôi cũng dọn sách vở của mình vào cặp, lại không nhịn được mà hỏi khẽ “Bố thầy bị gì thế, không phải lần trước đến nhà vẫn gọt táo mời tao ăn mà.”

Đúng vậy, hôm trước tôi cùng mấy đứa bạn cùng lớp đến nhà thầy để hỏi một số bài tập. Bố của thầy từ trong nhà bước ra, còn gọt táo mời chúng tôi ăn. Mùi bưởi đắng trên người ông rất giống người ông ngoại đã mất của tôi, khiến tôi cảm thấy rất có thiện cảm với ông.

“Bố thầy Lý bị viêm phế quản mạn tính, thầy thường xuyên phải đưa đi khám để điều trị sức khỏe.”

Tôi hơi ngạc nhiên “Sao mày biết?”

Tôi biết thầy trước nó một năm mà tôi lại không biết chuyện bố thầy bị bệnh, càng không biết đấy là bệnh viêm phế quản mạn tính.

“Thường thôi.” Khanh nhìn tôi cười “Hạ có muốn tao đưa về không?”

Bằng một cách nào đấy, tôi đồng ý, và giờ đang ngồi sau yên xe của Minh Khanh.

Không khó để tôi nhận thấy có rất nhiều ánh mắt dán chặt vào người ngồi đằng trước mình. Thật ra chuyện này tôi cũng khá quen rồi, chỉ là vẫn không thoải mái cho lắm.

Lúc dừng đèn đỏ, Khanh quay đầu hỏi tôi có muốn ăn xá xíu không, nhưng tôi chỉ nghe thấy tiếng bàn tán của một cặp người yêu ở quán vỉa hè gần đó.

“Nhìn kìa, đẹp đôi quá.” Cô gái vừa khen chúng tôi quay sang đánh anh trai kia “Sao anh chẳng hỏi em thích ăn gì bao giờ thế?”

Ờ…hình như có chút hiểu lầm rồi.

Anh trai nghe vậy cũng hơi cuống, hỏi bạn gái “À…thế em muốn ăn xá xíu hả, để anh mua cho.”

Cũng có cố gắng, nhưng không thành công.

Thật ra đám con gái chúng tôi dễ hiểu lắm, còn hiểu thế nào thì các anh phải tự biết.

“Hay chúng ta ăn bánh xèo nhé?” Khanh hỏi lại tôi.

“Thôi tao không ăn đâu, cũng gần giờ trưa rồi, mẹ tao không cho ăn đồ ngoài.” Tôi vỗ vai Khanh “Đèn xanh rồi kìa.”

Khi về đến nhà, tôi thấy trước của nhà tôi có thêm hai đôi giày lạ nữa, hàng hiệu.

“Chị Hạ.” Vy ngồi ở phòng khách vẫy tay với tôi.

“Em về khi nào thế?”

Tôi đánh mắt sang anh trai đang ngồi cạnh nó, có vẻ là người yêu mà Vy nói với tôi rồi. Nhưng tôi nhớ nó đâu có hứng thú gì với đàn ông đâu nhỉ.

“Chào em, chị là Bảo Ngọc, chắc Vy nói với em về việc chị là người yêu nó với em rồi nhỉ?”

Gì cơ?

Tôi hơi ngạc nhiên nhìn Vy. Chị gái này cũng men quá rồi.

Mẹ tôi từ bếp đi ra với đĩa hoa quả gọt sẵn, niềm nở tiếp khách, cũng không quên đá đít tôi ra hiệu đi vào trong thay quần áo để tiếp khách với mẹ.

Tôi cúi chào một cái rồi đi lên phòng. Tôi khá bất an, không biết mẹ có phản đối hay làm khó hai người không, dù gì người lớn bây giờ cũng rất khó chấp nhận việc yêu đương đồng tính ở giới trẻ.

Tôi thay đồ xong rồi xuống tầng, thấy ba người đang ngồi cười nói. Thậm chí lúc tôi ngồi xuống bên cạnh mẹ còn chẳng để ý đến sự xuất hiện của tôi, xem ra tôi đã lo lắng thừa thãi rồi.