Chương 35

Các lượt bốc thăm tiếp theo nhanh chóng diễn ra, tội cho Bảo Hùng lại đi làm bạn cùng bàn của Thanh My, tôi chỉ biết chúc thằng bé có 2 tuần học vui vẻ.

Về việc ngồi bàn nào thì là thầy Sang đích thân chỉ đạo. Tôi với Khanh ngồi ngay bàn đầu ở hàng ngoài, cũng là bàn gần cửa ra vào nhất.

“Giờ mày muốn ngồi trong hay ngồi ngoài?” Tôi quay đầu nhìn bạn cùng bàn mới của mình hỏi.

Khanh nhún vai, dửng dưng nói “Sao cũng được, nhưng tao muốn ngồi ngoài hơn, mày ngồi trong đi.”

Tôi cũng không có ý kiến, đi vào phía bên trong ngồi, Khanh cũng ngồi bên cạnh ngay sau đó.

Giờ ra chơi, tôi ngồi giải nốt đề Lý tối qua, cơ mà khó quá, tôi ngồi mãi chẳng vắt ra được công thức nào để áp dụng.

“Mày sao đấy?” Khanh chống cằm, quay hẳn người về phía tôi

Tôi gục mặt xuống bàn, dụi dụi đầu vào tờ giấy “Không biết làm, khó quá.”

Bỗng nhiên, một cảm giác ấm áp bao phủ lên hai bên má bánh bao của tôi.

Khanh cúi xuống thì thầm vào bên tai tôi một cái gì đấy, nhưng tôi không nghe rõ, có vẻ nó nói tiếng Pháp hay Nga, đại loại thế.

Tôi hơi nhột, theo phản xả giật mình ngồi dậy nhìn xung quanh lớp. Cũng may rằng bây giờ là giờ ra chơi. Hầu như chúng nó ra ngoài hết rồi, trong lớp chỉ còn hai chúng tôi và một vài đứa đang ngủ hoặc nghịch điện thoại, căn bản không để ý lên góc này.

“Mày bị dở hơi à.” Tôi quay sang lườm lạnh thằng Khanh. Cũng chẳng biết khi nào tôi lại không bị phản cảm hay khó chịu bởi mấy tiếp xúc như xoa đầu hay chạm má của nó cả.

“Mặt mày đỏ lên hết rồi, tao nghĩ mày lạnh nên có ý tốt sưởi ấm thôi mà.”

Anh bạn ơi, mặt tôi đỏ là tại ai hả?

“Thôi bỏ đi.”

Khanh xoa đầu tôi “Không biết bài nào, tao chỉ cho.”

“Câu này, tao nghĩ mãi không biết làm.”

“Cũng dễ thôi, mày chỉ cần lấy v^2 chia cho R là ra gia tốc hướng tâm.”

Tôi tròn mắt “Ừ ha, tại sao tao không nghĩ ra nhỉ.”

“Có phải vì có một khuôn mặt cực kỳ đẹp trai ngồi cạnh nên mày mới thấy bị xao nhãng, đúng không?” Khanh dùng đôi mắt long lanh nhìn tôi, tôi cũng dùng đôi mắt lóng lánh không kém nhìn lại nó, nở nụ cười thân thiện như hoa hậu.

Không biết có phải là tôi nhìn nhầm không, nhưng khi quay người sang phía Khanh, tôi cảm nhận được mắt nó có chút ngạc nhiên cộng giao động. Tư thế ngồi cũng trở nên hơi căng thẳng, vành tai cũng ửng hồng, môi mím lại.

Chết rồi, sao như cún con vậy nhỉ, đáng yêu quá.

Tôi khẽ hắng giọng lấy lại bình tĩnh “Đéo nhé, bạn tự luyến quá.”

Vẻ ngạc nhiên trong mắt nó ngày càng nhiều hơn, rồi đột nhiên gục xuống bàn phì cười. Cười đến mức tôi không thể nghe thấy tiếng, hai vai cũng run lên.

Giờ đến lượt tôi ngạc nhiên.

Tôi không nghĩ phản ứng của Khanh sẽ như thế này.