Chương 34

Bây giờ đã bước sang tháng 12, thời tiết trở lạnh hơn rất nhiều, vậy là cũng sắp đến sinh nhật tôi rồi. Tôi sinh cuối năm, đúng 10 giờ tối ngày 31 tháng 12. Có thể nói tôi là em út trong cả lớp rồi.

“Cũng gần 1 tháng nữa là đến sinh nhật mày rồi nhỉ?” Cái Châu chống cằm nhìn tôi “Thích gì tao mua cho.”

Nhung nghe thế cũng hùa theo “Mày đừng có mà chối, năm ngoái bọn tao cất công chuẩn bị quà cho mày, thế mà mày lại nói không thích, làm bọn tao phải ăn hết.”

Tôi nhớ đến lần sinh nhật năm ngoái của mình. Khi đấy Châu, Nhung, Hoa và Phương, hẹn nhau ra quán cà phê để tổ chức sinh nhật cho tôi, tôi là nhân vật chính là cũng là người biết cuối cùng. Chúng nó tặng cho một cái bánh kem nhỏ, nhưng tôi nhìn là biết giá không hề rẻ, có thể lên đến gần 1 triệu. Ngoài ra còn có một chiếc ốp điện thoại, một chiếc túi xách mới và đồ ăn vặt. Đứa nào nhà cũng có điều kiện nên mấy mòn quà đó với chúng nó cũng không gọi là quá đắt.

Tôi rất thích ăn bánh ngọt, đặc biệt là bánh kem, mà thời điểm đấy tôi thấy mình có hơi thừa cân nên không dám ăn nhiều, chỉ thử 2 thìa rồi để chúng nó ăn hết.

“Hạ ơi dáng mày như này là ổn rồi đấy, nhưng nếu mày không ăn thì phí quá, để bọn tao ăn hết cho.” Cái Nhung chén được một nửa cái bánh, vừa nói vừa nhéo má tôi.

Rõ ràng tôi chỉ mới lịch sự từ chối 1 câu thôi, chúng nó lại làm như tôi khăng khăng không muốn nhận ấy.

“Tao có nói không thích lúc nào, rõ ràng chúng mày suy diễn lời từ chối của tao cơ mà.” Tôi nheo mắt nhìn chúng nó.

“Thôi không nói với mày nữa.” Cái Nhung tặc lưỡi nói tiếp “Bố mày không chấp con nít.”

“1m68 với 1m55, chưa biết ai con nít đâu.”

“Đ!t.”

Tôi lỡ đυ.ng vào chỗ đau nhất của bạn mất rồi. Cái Nhung trông thì rất bad nhưng chiều cao hơi khiêm tốn - 1m54,8. Nó cũng khá không thích cái độ dài cơ thể này nên cũng chăm chỉ tập luyện, cơ mà cũng không hiệu quả là mấy.

Đang rôm rả thì tiếng trống vào học cũng vang lên, hai đưa kia cũng về chỗ ngồi của chúng nó. Thầy Sang đi vào lớp, trên tay còn cầm một cái hộp trông rất quen thuộc. Tôi sực nhớ ra là đã 2 tuần trôi qua kể từ lần đổi chỗ gần nhất, vậy là hôm nay lại phải bốc thăm đổi chỗ tiếp.

“Cả lớp trật tự.” Thầy cầm cây thước gỗ, gõ nhẹ lên bàn để dẹp bớt tiếng xì xào của lớp tôi.

“Hôm nay lớp mình đổi chỗ, nhưng luật bốc thăm sẽ là luật hoàn toàn mới, các em sẽ tự tay bốc bạn cùng bạn của mình theo số báo danh. Thầy sẽ gọi ngẫu nhiên, thầy gọi đến bạn nào thì bạn đấy lên đây bốc thăm nhé.”

Bình thường thì thầy sẽ là người bốc, hai người được bốc gần nhau sẽ thành một cặp. Tôi cá chắc cái này là vợ thầy bày trò rồi.

“Bạn đầu tiên.” Thầy khẽ hắng giọng “Khánh Hạ nào.”

Tôi đơ cái mặt tôi ra luôn, chưa gì đã dính chưởng đầu tiên rồi cơ à.

Hít sâu một hơi, tôi tự tin bước lên bục giảng, tôi mong rằng sẽ không phải mấy thành phần tôi không thích như nhóm thằng Quân. Đưa tay vào cái hộp, tôi bốc trúng số 20. Khoan, từ từ đã, số 20 là chữ K mà.

Tôi mím môi, mắt long lanh nhìn thầy. Nhưng thầy cố tình phớt lờ, nói to với cả lớp.

“Bạn Khánh Hạ sẽ ngồi với bạn Minh Khanh nhé.”

Cả lớp ồ lên mà không có vẻ gì là kinh ngạc, không chỉ thế còn đan xen thêm mấy câu trêu chọc. Không biết từ khi nào, tôi và Khanh đã trở thành OTP real nhất lớp. Chúng nó nói tôi và Khanh gì mà gió tầng nào gặp mây tầng đấy, gì mà xứng đôi, gì mà học bá các kiểu. Tôi thì chỉ cảm thấy chúng nó bị lậm ngôn tình quá mức rồi.

“Cả lớp!” Thầy nghiêm giọng, đợi lớp hết ồn rồi nói tiếp “Vì bạn Hạ đã bốc trúng bạn Khanh rồi nên bạn Khanh sẽ mất quyền lựa chọn bạn cùng bàn nhé.” Vừa nói thầy vừa liếc xuống chỗ của Khanh ngồi cuối lớp, tôi cũng đưa mắt nhìn theo thầy.

Khanh mỉm cười, lại cố tình nói to “Em sao cũng được ạ.”

Tự dưng dưới lớp lại có đứa phản bác, không quá to nhưng đủ để cả lớp nghe thấy “Gì mà sao cũng được, chỉ có ngồi cạnh Hạ mới sao cũng được thôi.”

Cả lớp lại ồ lên, đưa mắt nhìn tôi, rồi lại nhìn Khanh, cười bí hiểm. Kì lạ là Khanh cũng chẳng phản bác gì, chỉ dựa đầu vào tường, cười đầy cao ngạo và lười biếng.

Tôi đi về chỗ ngồi, cũng không quên liếc nó một cái. Tôi cảm thấy điều này trùng hợp đến mức, tôi đã nghi ngờ trong cái thùng đấy chỉ toàn là tấm phiếu ghi số 20.