Chương 33. Dưới góc nhìn của Đoàn Minh Khanh

Khi bị trẹo chân, tôi được nước lấn tới, thời gian bên em một ngày nhiều hơn.

Hôm nay em qua nhà tôi nấu cơm cho tôi, hỏi han tôi, quan tâm đến chuyện gia đình tôi, vậy thôi cũng đủ khiến tôi vui cả ngày.

Tôi giả vờ xem điện thoại, thật ra là căng thẳng đến mức cứ lướt đi lướt lại màn hình chính mà không biết làm gì. Nhìn em đang luân tay trong bếp khiến tôi không muốn rời mắt.

Tôi thật sự rất thích những khoảnh khắc ở riêng cùng em, tôi cảm thấy những lúc đó em sẽ để ý đến tôi nhiều hơn.

Tôi dịnh vừa ăn cơm, vừa nói chuyện với em, nhưng em lại bận nghe điện thoại mất rồi, lại còn nghe rất lâu, vậy nên tôi chỉ đành im lặng mà ngồi ăn.

Mẹ tôi phải rất lâu nữa mới đi công tác về, có vẻ em còn phải chăm tôi dài dài.

Khi em đang giúp tôi rửa bát, nhìn có ít bát thế chắc chắn 3 phút em rửa xong rồi sẽ đi về. Tôi không nhịn được nhờ em làm mấy việc làm, chủ ý là muốn em ở lại với tôi lâu lâu thêm chút. Nhưng lại phản tác dụng.

“Muốn thì tự đi mà lấy, đừng tưởng có cái chân kia là muốn nói tao làm gì là tao làm theo nhá!”

Tôi sững sờ, khẽ nói nhỏ, một âm lượng chắc chắn em không nghe “Đồ vô tâm.”

Thật ra tôi thấy bản thân mình mới là người quá đáng, giọng điệu khi ấy của em chắc chắn là thấy tôi phiền lắm rồi.

“Giờ mày về à?” Tôi ngẩng đầu lên hỏi em.

“Ừ.”

“Thế lỡ tao bị gì thì sao?”

Thật ra chân tôi có thể đi lại được rồi, mấy cái này chẳng nhằm nhò gì với tôi, nhưng tôi muốn em ở lại với tôi lâu thêm một chút. Ai mà chẳng muốn ở bên người mình thích chứ.

Vậy mà em lại buông thỏng một câu.

“Thì kệ mày.”

Ôi bé yêu, anh buồn lắm đấy.

Hạ chẳng nói gì thêm, ra đến cửa lại đột nhiên quay lại, rồi lại đi về. Một lúc sau lại thấy em cầm theo một xấp đề, chữ là chữ.

“Mày ngồi làm văn đi, chắc không có vấn đề gì đâu đúng không?”

Tôi thoáng ngơ người, câu này hình như nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi. Nhưng rồi tôi cũng miễn cưỡng làm, chọn cho mình đề mà tôi nghĩ là dễ xơi nhất. Nhưng mà, sao cái nào cũng khó quá.

“Mày mang ngôn ngữ mới đến cho tao à.”

“Đề tuyển sinh lớp 10 năm nay đấy, làm thử đi.”

“Mày đùa, mày cho tao cái đề của mấy đứa lớp 10 làm á?”

“Nếu không làm thì thôi.”

Em đưa tay ra định lấy lại tập đề thì tôi ngăn lại.

“Làm, làm, tao làm hết.”

“Ngoan.”

Em cười híp mắt nhìn tôi vẻ ưng ý, rồi lại ngồi xuống đối diện, chăm chú nhìn tôi đang viết từng câu một.

Tôi rất ghét văn, tôi đoán hầu như đứa con trai nào cũng thế. Nhưng tôi cũng biết chắc không phải lí do đứa nào cũng giống nhau.

Tôi nhớ hồi nhỏ, đề văn yêu cầu “Viết một bài văn miêu tả khoảng 10-15 câu về người bố kính yêu của em.” Tôi chợt nghĩ lại những chuyện ông ta từng làm với mẹ con tôi trước kia, ngược đãi, bỏ rơi, nɠɵạı ŧìиɧ, đòi tiền, từng chút từng chút đều hằn sâu trong tâm trí tôi. Nhớ lại đến lúc ông ta c.hết dưới gầm xe tải, tôi buồn nôn, không muốn nghĩ thêm nữa, chỉ viết đúng 4 từ “Em không có bố” rồi nộp giấy. Giáo viên khi thấy đã mắng tôi rất nhiều, mẹ tôi lại càng không biết nói gì, từ đấy tôi ghét cay ghét đắng cái môn này. Nó là môn duy nhất khiến tôi phải nhớ lại đến gã đàn ông tệ bạc dã thú ấy.

“Nghĩ gì vậy?” Tiếng nói của Hạ cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi nhìn em, nói giọng thản nhiên nhất có thể.

“Đang thắc mắc sao mấy bài văn hay thơ đề yêu cầu phân tích hầu như tác giả đều là nam giới, dù gì văn bây giờ toàn là mấy đứa con gái học.”