Sau hôm làm lành, trường tôi có hoạt động ngoại khóa nhân ngày 20/11. Hôm ấy trời khá lạnh, tôi đoán thế khi nhìn thấy tấm lưng đang co ro của em. Lại một cơ hội nữa, tôi lấy áo khoác của mình chùm lên người em.
Con bé dễ thương quá, loay hoay túm gọn áo tôi lại để không bị rơi xuống đất, tay áo cũng phải săn lên vài nấc mới thấy được cả bàn tay. Nhìn không khác gì thỏ con chui vào bao tải.
Tôi trước giờ chẳng có hứng thú gì với chuyện văn nghệ, nhưng khi em lên diễn, tôi xem hết từ đầu đến cuối, mọi hành động cử chỉ của em đều được tôi thu vào trong tầm mắt, kết thúc thì vỗ tay chúc mừng. Em mặc bộ áo dài cách tân, tóc thắt bím, trang điểm nhẹ nhàng mà kiêu kỳ vô cùng. Chỉ là có một vài động tác phải chạm eo, thằng tên Hoàng kia khiến tôi có chút khó chịu.
Em hôm đấy gần như chiếm toàn bộ spotlight của đám con gái khác, nhưng em lại không biết điều đó mà cứ đi lượn đi lượn lại gần khu vực ngồi của khối 10, 12 để xem rõ hơn các tiết mục của lớp khác. Tôi nhận thấy được rằng có khá nhiều thằng nhìn, nhìn đắm đuối là đằng khác!
Xung quanh mặt trời của tôi thật sự có quá nhiều vệ tinh, mỗi lúc như vậy tôi lại càng cảm thấy bản thân bị đe dọa.
Không phải tôi tự ti về nhan sắc hay kinh tế, mà là năng lực và gia cảnh. Em như ánh mặt trời rực rỡ, xinh đẹp và tỏa sáng, ấm áp và dễ khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Em học rất giỏi, nhiều khi tôi đã nghĩ, một đứa mồ côi cha như mình không lấy gì để xứng với em.
Nghĩ vẩn vơ một hồi, cuối cùng tôi vẫn nhờ em cầm giúp mình cái áo khoác. Khi đầu ngón tay hai đứa chạm nhau, dường như có một tia điện nhỏ xoẹt qua, vì đang là mùa đông nên chuyện này cũng bình thường thôi, nhưng việc tay chạm tay là tôi cố ý.
Sau khi ra sân được một lúc, tôi vẫn chưa thấy em đâu, chẳng lẽ em không ra đây cỗ vũ cho tôi à, hoặc không thì nhìn thôi cũng được.
Cuối cùng thì tôi cũng thấy em, đi theo bên cạnh lại là thằng bạn tên Hoàng ấy.
Nó thiếu bạn chơi à, hay sao cứ suốt ngày dính lấy Khánh Hạ của tôi thế? Thậm chí còn cười nói với nhau rất thoải mái, ở bên cạnh tôi em lại không có dáng vẻ như vậy. Dù biết là bạn lớn lên cùng nhau từ nhỏ, thân nhau là chuyện thường tình, nhưng tôi không tránh khỏi có chút để tâm và ghen tị.
Đang lúc phân tâm thì tôi bị ngã, trẹo cổ chân. Nếu nói không đau thì không đúng, nhưng không đáng để tôi bận tâm. Tôi định sẽ tự mình đi lên phòng y tế, nhưng lúc thấy em đến thì suy nghĩ ấy tan biến hoàn toàn. Tôi phải diễn kịch để làm sao em thấy được mình bây giờ rất đau đơn, và hình như tôi diễn đạt quá, nhìn mặt của em lo lắng cho tôi thật sự rất dễ thương.
Em dìu tôi lên phòng y tế gần đó. Mới vào giáo viên đã trêu chúng tôi là một cặp, chúng tỏ chúng tôi có tướng phu thê đấy chứ nhỉ. Vậy mà em lại nói chỉ là bạn bình thường, buồn thật đấy.
May sao giáo viên y tế vẫn cho chúng tôi không gian riêng, em ngay bên cạnh chườm đá cho chân tôi, tôi đã nghĩ xong mẫu váy cưới phù hợp với em nhất rồi.
“A đau! nhẹ thôi.” Ừ, tôi giả vờ tiếp đấy.
“Sao nãy nói không sao cơ mà.” Em nói nhỏ.
Nhìn hai cái má bánh bao phập phồng vì giận khiến tôi không thể nhịn cười, tai với mặt đều đỏ cả lên.
“Thôi mày nghỉ đi, tao ra ngoài xem sao.”
“Mày xem ai?”
Đúng là mồm nhanh hơn não. Sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ, em bỏ tôi lại một mình để đi ra ngoài xem thằng bạn thân em chơi bóng. Tôi biết chuyện này là do thằng Hiếu chụp ảnh qua cho tôi với dòng tin nhắn “Nó thế chỗ mày rồi” kèm icon mặt cười rất gian.
“Tao đi lấy áo khoác cho mày.” Em nói khẽ.
“À…”
Tôi cũng chẳng biết nói gì thêm, trong lòng có chút thất vọng. Một lúc lâu sau khi em ra ngoài, lại có tin nhắn gửi tới, lần này là của mấy đứa con trai trong đội bóng.
Hình ảnh được gửi tới là hình ảnh em đang cười với thằng bạn em, tay này đưa cho nó chai nước, tay kia lại đang giữ áo khoác của tôi. Mắt em híp lại cười trong rất xinh, nhưng nụ cười ấy lại không dành cho tôi. Rõ ràng tôi là người bị thương mà em lại dành sự chú ý cho thằng khác.
Một lúc sau thì em mới quay lại, tôi bắt đầu hỏi dò.
“Sao đi lâu thế?”
“Coi hết trận rồi mới quay lại, lớp mình thắng rồi.”
“Ai chơi thay tao, Hoàng à?”
“Không biết nữa, không để ý.”
“Ừm...”
Câu trả lời không như ý của tôi. Thật ra nếu em nói thật tôi vẫn sẽ hơi buồn, nhưng em nói dối tôi càng khiến tôi buồn hơn. Tại sao em lại phủ nhận khi em đã cười với nó, đưa nước cho nó? Trong đầu tôi thật sự là hàng nghìn dấu chấm hỏi.
Nhưng tôi không vạch trần, chỉ đành chôn sâu sự khó chịu này vào lòng.