Chương 31. Dưới góc nhìn của Đoàn Minh Khanh

Khi em trở về sau buổi đi chơi đã là chuyện của ngày hôm sau. Hôm đó tối muộn và tôi đang làm bài trong phòng của mình, tôi nhìn qua khung cửa sổ thấy em đang ra ngoài cùng bố mẹ, có vẻ là đi ăn đêm.

Nhìn bóng dáng em nhỏ xíu, tôi ước có thể mang em về nhà mình, cưng chiều hết mực.

Đúng lúc ấy, lòng tôi lại chợt nhói lên một dự cảm không lành. Tôi nhìn bóng em đang đi xa dần, không do dự cầm áo khoác chạy ra ngoài.

Và quả như linh cảm mách bảo, một gã đàn ông đi sau em khi em đang trên đường về. Tôi nhanh chóng đi tới, chiếu thẳng đèn xe vào mặt hắn, dùng ánh mắt quát hắn biến đi. May là nó cũng biết điều, chứ không thì tôi đã bẻ chân hắn vì dám làm bé yêu của tôi sợ hãi rồi.

Thấy em co ro, tôi không khỏi xót xa, lại có chút bực mình mà giọng hơi gắt gỏng.

“Sao con gái như mày ra ngoài một mình trời tối như này làm gì, biết mấy giờ rồi không, gần 11 giờ khuya đấy, không phải 11 giờ trưa đâu, mày biết nguy hiểm thế nào không hả!?”

“Tao… hức…hức…tao xin lỗi.” giọng nức nở của bé con khiến tim tôi hẫng đi một nhịp, lúng túng không biết làm gì tiếp theo.

“Lỗi gì? Ai làm gì mày…ơ… thôi đừng khóc nữa mà…tao xin lỗi tao xin lỗi.”

Tôi không giỏi dỗ con gái, đưa em về tới nhà, thấy cửa đóng rồi tôi mới có thể yên tâm.

Sau ngày hôm ấy, tôi bất chợt giận dỗi em một cách tôi cũng chẳng hiểu được. Tôi giận vì em đi ra ngoài một mình lúc nửa đêm, tôi giận vì không thể bảo vệ em mọi lúc, để em sợ hãi đến tột độ.

.

Không có danh phận, tôi chẳng có quyền hạn gì để ép buộc em hết, kể cả việc em cười đùa với thằng khác.

Hôm thứ tư, lớp tôi bốc thăm chọn chỗ. Bạn cùng bàn của em là Hùng, một thằng cực kì tốt tính. Tôi ngồi cùng với Hiếu, trên dưới bên cạnh đều là mấy thằng con trai khác.

Xuyên suốt tiết học, tôi đếm được em cười với nó đến 46 lần, Hùng lén nhìn em 17 lần, hai người chạm nhau 10 lần. Tôi có mắt và cũng chẳng ngu khi nhận ra rằng Hùng có ý với em. Đệch, ánh mắt nó lúc nhìn em tôi chẳng thể lệch đi đâu được, chắc chắn nó đã thầm thích em từ rất lâu rồi.

Tôi cố nén sự khó chịu của mình lại, cho đến khi em cùng Hùng quay xuống hỏi tôi quyển vở chép Lý mà tôi khó khăn mới mượn được của em. Tôi để ý thấy Hùng cố tình chạm tay nó vào tay em, và em lại không để ý đến chuyện nó.

Cuối cùng thì cảm xúc thắng lý trí, tôi ném quyển vở xuống đất, để Hùng tự nhặt. Tôi thừa nhận hành động này trẻ con và thô lỗ vl, nhưng khi đấy tôi còn chẳng hiểu nổi bản thân đang làm gì.

“Mày không đưa tử tế được à Khanh?!”

Giọng nói cáu gắt của em vang lên bên tai tôi, khiến tôi tủi thân chẳng biết nói gì. Tôi không phải cố ý, nhưng cảm xúc đã điều khiến tôi làm như vậy.

Hiểu lầm càng thêm hiểu lầm khi tôi bắt đầu lôi chuyện em thân thiết với Hùng ra để móc mỉa em. Chút lý trí cuối cùng của tôi đã không còn, tôi đã để hành động và lời nói của mình làm em buồn, tôi thật tệ quá đi mất.

Tôi không biết làm gì hơn, mỗi lần lên lớp, hình như tôi cảm giác em đang cố giữ khoảng cách với Hùng. Nói chuyện không còn tự nhiên như trước, em trở nên khách sáo và nhạy cảm khi Hùng lại gần hỏi bài.

Đoàn Minh Khanh, tao thật muốn đấm cho mày mấy phát!

Tôi muốn làm lành với em, muốn xin lỗi em nhưng chưa biết phải nói như thế nào, nói khi nào để em nhận thấy rằng tôi thật sự đã hối lỗi.

Và rồi, tôi quyết định dùng đòn tâm lý để xin lỗi. Tôi biết Hạ là kiểu con gái rất dễ mềm lòng, chắc chắn không giận lâu, vậy nên tôi đã có nước đi ngu nhưng mà cực kỳ hiệu quả. Tôi tắm mình với nước lạnh vào hôm thời tiết chỉ có 15 độ C. Uống nhiều nước đá và mặc áo ngắn giữa trời đầy gió. Không ngoài dự tính, tôi bị sốt cao. Mẹ tôi đã đi vắng được 2 hôm, tôi lấy cớ đó để đi sang nhà em, nhờ em chăm sóc.

Nhìn vẻ mặt em lo lắng, dìu tôi vào nhà, chăm chú giúp tôi hạ sốt, tôi lại càng cảm thấy bản thân mình khốn nạn.

“Hạ.” Tôi khẽ gọi tên em trong mơ hồ.

“Gì?”

“...Tao xin lỗi.”

“Vụ gì?”

“Chuyện mấy hôm trước...tao hơi quá.”

“Hơi quá? Là rất quá đó, mày có biết mày làm tao khó chịu lắm không?”

Câu nói của em khiến tôi chết lặng, lại có chút buồn tủi và hối hận.

Nhưng rồi em lại nói nhỏ, không quá to nhưng tôi có thể nghe thấy

“Biết lỗi là tốt rồi.”

Nhờ tác dụng của việc tắm nước lạnh, đứng gió và uống nước đá, tôi được ngủ lại ở nhà em.

Khi đang lin dim thì tôi mơ hồ cảm thấy em đang nhìn mình.

“Mày không phải đi tập duyệt cho ngày mai à?” – giọng tôi khàn đặc.

“Chưa, còn sớm.” Em trả lời, tay khuấy sữa cho mình nhưng mắt vẫn liếc tôi.

“Mày dậy làm gì, ngủ thêm đi.”

Tôi khẽ cười, rồi cũng không nhớ sau đó mình đã nói thêm điều gì, chỉ biết bản thân lại thϊếp đi khi em rời khỏi nhà.

May rằng hôm đó là cuối tuần, bố mẹ em đi vắng, tôi yên tâm ngủ từ lúc em đi đến 11h trưa mới tỉnh dậy. Cơn sốt đã đỡ nhiều, tôi cũng biết điều mà lết về nhà.