Chương 30. Dưới góc nhìn của Đoàn Minh Khanh

Cuối tuần, tôi giữ đúng lời hứa, qua nhà dạy kèm cho em. Em hỏi tôi rất nhiều câu, tôi cũng rất kiên nhẫn giảng lại cho em. Tôi chỉ mong em hỏi nhiều nhiều câu thêm chút, như thế thì tôi sẽ có cơ hội ở bên em lâu hơn. Khi em chăm chú làm bài, chăm chú nghe tôi giảng, thật sự rất xinh đẹp.

Hôm đấy em mặc chiếc áo phông dài tay thoải mái, quần ống xuông màu trắng, tóc búi lơi. Tô Khánh Hạ bây giờ khác xa với Tô Khánh Hạ tôi từng gặp năm 7 tuổi. Cao hơn, đáng yêu hơn, thông mình hơn, duyên dáng hơn.

Em búi tóc lơi, vài lọn tóc mái xòa xuống, càng làm nổi bật vẻ quyến rũ trên khuôn mặt trắng ngần của em. Tay tôi khi ấy vô thức muốn vén tóc cho em, nhưng tôi có lí trí, tôi không thể hành động như gạ gẫm con gái nhà người ta thế được.

Tôi chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ một lần nữa gặp lại em, nhưng nếu đã được gặp lại, thì chắc chắn là duyên phận, và tôi sẽ trân trọng mối duyên phận này.

Hôm em đi tập văn nghệ, tôi đi chơi bóng. Em đứng trên sân khấu, khung của sổ lớn sau lưng khẽ ngã nắng. Cơ thể mềm mại của em xuất hiện lấp ló qua lớp áo mỏng khiến mặt tôi không khỏi nóng ran với suy nghĩ của mình. Có điều lại không thể rời mắt khỏi em, vô tình lại chạm mắt với em.

Cả một sân bóng rổ, em chỉ nhìn mỗi tôi, khiến tôi có chút mừng thầm trong lòng, cảm giác của kẻ chiến thắng dù cho ánh mắt ấy có cố ý hay vô tình đi chăng nữa, nó vẫn là của tôi.

.

Giữa tuần, tôi có hẹn đi chơi với mấy thằng bạn, tình cờ sao lại lần nữa gặp em.

Tôi thấy em đang nhón chân, tay chới với lấy cành xoài sao mà đáng yêu đến quá đáng.

“Ơ Hạ thật này, mày làm gì ở đây?”

“Thế mày ở đây làm gì?” Hạ đưa tay vặt nốt quả xoài xanh.

“Thăm ông bà. Nhà ngoại tao ở cuối đường này nè.” Tôi chỉ về hướng con hẻm phía sau.

Tôi phét đấy, nhà ngoại tôi từ lâu đã không coi mẹ con tôi là con người nữa rồi.

“Đừng nhìn nữa, tao ngại đấy?” Giọng nói của em khiến tôi nhận thức được rằng mình đang nhìn em nãy giờ, nhưng tiếc cái là miệng nhanh hơn não, tôi nói rằng, trông em xinh đẹp hơn năm lớp 8, nhưng em không tin. Vậy thì chịu thôi, bởi tôi chỉ nói sự thật thôi, tôi thấy em xinh đẹp nhất trên thế gian này.

Cùng lúc ấy bà ngoại em cũng đi ra, nhìn tôi với vẻ mặt rất ưng ý.

Tối hôm đó, tôi lại vô tình gặp lại bà, có vẻ Hạ không biết, chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện nhỏ.

“Cháu là Khanh phải không?”

“Dạ, con chào bà ạ.”

Bà lại nhìn tôi với ánh mắt như hồi chiều, có chút gì đấy kỳ lạ, khiến tôi cảm giác như bà đã nhìn thấu hết tâm tư của tôi, bà cất lời.

“Cháu thích bé Hạ nhà bà, đúng không?”

Câu hỏi khiến tôi hơi lúng túng, hết gãi tai lại đến gãi mũi, nhưng cuối cùng thì cũng thừa nhận

“Không phải thích bình thường, mà là rất thích ạ, cháu rất thích Tô Khánh Hạ bà ạ.”

Tôi nói với giọng dõng dạc, tay toát đầy mồ hôi vì căng thẳng.

Bà lại không nói gì, lại cười, vỗ vai tôi rồi đi vào trong nhà. Có vẻ bà không muốn phản đối, tôi tự hỏi, liệu giữa mình và em có cơ hội hay không?