Tôi càng ngày càng yêu em, càng ngày càng muốn quấn quýt bên em, tôi đã thề sẽ bảo vệ em bằng mọi giá. Nhưng chưa làm được gì thì em đã vì tôi mà bị thương.
Hôm ấy, khi băng qua đường, em bị tai nạn xe. Bộ quần áo trên người em bị máu và cát trộn lại, tạo thành những vết thương khiến tim tôi đau xót. Tất cả, tất cả là do tôi, tôi hận không thể mang em về nhà chăm sóc chu đáo hơn nữa.
“Tao xin lỗi.” Tôi từ đằng sau lí nhí cất lời. Tôi không dám nhìn vào mắt em, tôi sợ khi đôi mắt tôi nhìn vào ánh mắt ấy, em sẽ biết được tôi đã lo lắng cho em mà mắt đã rưng rưng.
“Xin lỗi gì?”
“Tao...”
“Nếu tao không dừng lại buộc dây giày thì hai đứa đã qua đường an toàn, mày đã không phải đợi tao, chiếc xe ấy cũng không lao đến chỗ tao với mày được, nên tao bị như vậy là do tao, mày không có lỗĩ.”
Giây phút ấy tôi thoáng ngẩn người, tại sao em lại bảo vệ tôi một cách quá đáng như thế.
Tôi muốn bù đắp cho em, 20 tháng 10 là cơ hội.
Tôi chưa biết tặng quà cho con gái là gì. Bình thường mẹ tôi chỉ cần mấy bộ xoa bóp vai khớp là đủ rồi, nhưng tôi cũng không ngu đến nổi tặng cái đấy cho em.
Sau những ngày đắn đo thì tôi cũng quyết định tặng cho em một bất ngờ, đến giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy cái bất ngờ đấy thật trẻ con. Trẻ con kiểu gì thì thôi bỏ đi, không tiện nói.
*
Mẹ tôi đăng ký cho tôi học thêm tiếng Anh của một giáo viên ngoài trường. Ban đầu tôi cũng chẳng bận tâm, nhưng khi biết em cũng học ở đấy, tôi lại muốn lịch học dày thêm nhiều chút.
Buổi tối hôm thứ tư, tôi gặp em đang dừng xe ở bên lề đường, lại gần tôi thấy em đang khóc. Nước mắt làm nhòe đi khuôn mặt xinh đẹp, hai cái má bánh bao của em đỏ ửng lên vì lạnh, miệng thì liên tục kêu đói.
Vợ kêu đói thì mình phải làm cho vợ không còn đói nữa. Tôi cùng em về nhà cất xe, mua đồ ăn cho em, đưa em đến trung tâm Anh ngữ. Ngắm nhìn em ăn ngon miệng qua kính chiếu hậu, tôi đã nghĩ mình là thằng con trai hạnh phúc nhất trên đời này.
Nhưng cho đến khi, em gặp thằng bạn cũ của em. Qua miệng mấy đứa bạn cũng học ở đấy, tôi biết được Hoàng là anh em chí cốt của em, có thể gọi là thanh mai trúc mã.
Tai tôi không lọt nổi tiếng giáo viên giảng bài, chỉ liên tục nghe thấy tiếng em cười khúc khích cùng thằng bạn em.
Tôi rất khó chịu, đặc biệt là khi thấy thằng bạn em đút kẹo cho em, tôi biết tôi thích em, tất nhiên tôi biết cảm xúc lúc này là ghen. Phải, nhưng tôi thì có gì mà đòi có cái thứ cảm xúc ấy với em, nếu có, thì chỉ là cái danh ‘bạn cùng bàn’.
Khi đi về, tôi vẫn đợi em cùng về, nhưng em lại bỏ tôi để về cùng với thằng bạn thân của em, thậm chí còn tỏ ra khách sáo với tôi.
Người ta hay nói ở độ tuổi này, mọi tâm tư đều dễ dàng bị viết hết lên mặt. Có lẽ điều đó là sự thật khi mà sự khó chịu và uất ức của tôi đều bị mọi người nhìn ra.
.
Hôm sau đi học, em bị ốm nên nghỉ ở nhà. Trống vắng bóng em bên cạnh, tôi chẳng muốn làm gì.
Đang lúc thẫn thờ thì tiếng tin nhắn từ điện thoại kéo tôi về thực tại, là tin nhắn của em.
[Chép hóa chưa? Tí về cho tao mượn nhá.]
[Ừ.]
[?]
[?]
[Mày không học à?]
[Tiết tự quản.]
[À, ok.]
Cảm giác buồn bực lúc nãy cũng gần như tan biến, chỉ là tôi còn chút tủi thân nên nhắn tin có phần thái độ một chút.
Khi đến nhà đưa vở cho em, tôi nhìn thấy đôi dép để ở cửa nhà em mà tôi chưa thấy bao giờ. Bằng linh cảm, tôi đoán nó là của thằng Hoàng. Tôi đã dặn bản thân phải biết kiềm chế một chút, tuy nhiên vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu cứ râm ran trong lòng.
Nhưng, cô bé này thật biết cách dỗ ngọt. Thấy tôi định rời đi, em níu tôi lại, nói tôi cuối tuần đến nhà dạy kèm hóa cho em. Tôi không ngu, tất nhiên đồng ý. Nhìn vẻ mặt nũng nịu ấy của em khiến tôi mềm lòng, cảm thấy những cảm xúc trong lòng từ hôm qua đến nay thật vô nghĩa.