Chương 28. Dưới góc nhìn của Đoàn Minh Khanh

-------

Chào mn, mình là đồng tác giả với tác giả chính của MHTCE.

Mình không phải người trực tiếp tham gia sáng tác, nhưng là người nghĩ ra cốt truyện và định hướng nhân vật.

Hiện tại, tác giả chính đang trong giai đoạn chỉnh đốn ban thân, nên mình sẽ thay bạn viết tiếp câu truyện dưới cái nhìn của Đoàn Minh Khanh (vì thực ra mình đang bí idea.)

Chúc mn đọc truyện vui vẻ!

----------

[Dưới góc nhìn của Đoàn Minh Khanh]

Tô Khánh Hạ là cô gái đầu tiên tôi vừa gặp đã đặt xong tên cho 3 đứa con của chúng tôi.

Lần đầu tiên tôi gặp con bé không phải là lần chuyển nhà năm lớp 8, mà là năm người mà đã tôi đáng ra phải gọi là bố chết dưới cái gầm xe xa lạ đấy. Cô bé tóc 2 bím, mặc váy hoa, chạy đến chỗ tôi, đưa tôi một cái kẹo socola vị hạnh nhân, giọng dỗ ngọt.

“Con trai mà khóc là xấu hổ lắm, cho này.” Cô bé vừa nói vừa lau nước mắt cho tôi.

Đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, hai bên má bánh bao phúng phính ửng đỏ vì trời nóng, mùi hương dâu ngọt ấy trên người em, tất cả đều khắc ghi vào tâm trí của cậu bé chỉ mới học lớp 1.

Mùa hè năm lớp 8, tôi chuyển đến Thanh Hóa, theo học một ngôi trường cấp 2 gần nhà mới, tôi gặp lại em. Bóng dáng em của 8 năm trước vẫn hiện hữu trong tâm trí khiến tôi vừa nhìn đã nhận ra cô bé năm ấy dỗ tôi bằng kẹo ngọt.

Có vẻ em không còn nhớ tôi nữa, thậm chí còn gọi tôi bằng anh, dễ thương quá!

Điều kỳ diệu hơn là mẹ tôi và mẹ em là bạn thân, 2 nhà còn sát cạnh nhau. Được, khi đấy tôi đã quyết tâm sẽ biến hai nhà thành thông gia rồi.

Tôi chuyển đến ngôi trường mới, cùng lớp với em. Tất cả mấy đứa trong lớp tôi đều dễ dàng bắt chuyện, trừ em.

Cơ hội chỉ đến một lần và dành cho kẻ biết nắm bắt. Nhưng cơ hội đến với tôi rất nhiều. Xe em hết điện, tôi chở em về. Em đến sân bóng rổ cùng bạn, tôi lại có cơ hội được ngồi cùng xe với em lần hai. Giáo viên chuyển chỗ, tôi lại được tiếp xúc gần với em hơn.

Tối hôm ở cầu Ánh Sao, tôi lại có cơ hội nói chuyện với em. Tôi kể cho em về chuyện gia đình tôi, tôi cố ý đấy. Đã thích em rồi, tôi phải làm mọi cách để em chú ý đến tôi.

Và cũng qua câu chuyện, tôi mới biết được em quả thật rất dễ mềm lòng. Nghe tôi kể xong mặt em nhìn hoang mang, có phần muốn an ủi tôi. Trên đường đưa em về khách sạn, em không nói lời nào, hai má bánh bao cứ ỉu xìu, tôi nhìn chỉ muốn cắn cho một miếng.

Khi biết em học không được hóa, tôi nói bóng gió với mẹ rằng muốn dạy kèm hóa cho em, và mẹ tôi cũng nói chuyện này với mẹ vợ tương lai của tôi. Ngược lại, em cũng kèm lại văn cho tôi. Một cơ hội nữa, tôi được gần em.

Mọi chuyện đều xảy ra theo từng bước, cho đến khi em chuyển đi vì một nguyên do gì đấy mà tôi cũng đe’o được biết. Khi đấy tôi khá giận đấy, hụt hẫng nữa, nhưng tôi không biết làm gì khác. Trước khi em đi còn đưa cho tôi tập đề ôn văn, tôi đã làm hết, nhưng không vứt đi mà vẫn giữ gìn rất cẩn thận. Tôi tự mặc định đó là quà chia tay em dành cho tôi.

Tối hôm ấy, tôi chạy ra ngoài, mua vội một đôi tất màu hồng. Tôi không biết em thích màu gì, mà tôi nghĩ thì con gái chắc thích màu hồng nên tôi mua cho em đôi tất màu hồng rất đáng yêu như em.

Sau khi em đi, tôi cố gắng tồn tại hết năm lớp 9 và năm lớp 10. Có không ít đứa con gái có ý với tôi, nhưng tất cả tôi đều không lọt mắt, không ai cho tôi cảm giác muốn yêu, muốn chở che và cưng chiều như em.

*

2 năm sau, tôi lại chuyển đến Hà Nội để học tập. Mẹ tôi không quá coi trọng việc tôi học ở đâu, miễn là tôi cảm thấy thoải mái, vậy nên tôi đã chọn một ngôi trường cấp 3 bình thường để theo học. Có lẽ mối nhân duyên giữa tôi và em vẫn còn, tôi lại được học cùng lớp em. Có điều, xung quanh em có quá nhiều bạn bè. Em xinh đẹp hơn, giỏi giang hơn, khiến cho không ít thằng cả trong và ngoài khối tôi đều chú ý đến em. Tôi không thể tự dưng vừa mới vào đã quấn đến em ngay được, tôi sợ em sẽ nảy sinh ác ý gì đó mà tránh xa tôi.

Được rồi, nếu không thể gần em thì tôi sẽ để em gần tôi một cách bất đắc dĩ. Tôi cố tình ý kiến với thầy về bạn cùng bàn để được ngồi với em. Thời gian tuy hơi lâu nhưng cũng đạt được ý nguyện.

Ngắm nhìn người con gái mình thích đang ngồi ở ngay cạnh mình khiến tôi không thể không trêu trọc em. Mỗi lần em giận là 2 cái má bánh bao lại hơi phồng lên, trông đáng yêu quá đi mất!