- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Thanh Xuân
- Mùa Hạ, Tôi Có Em
- Chương 27
Mùa Hạ, Tôi Có Em
Chương 27
Sau khi đợt văn nghệ 20/11 kết thúc chúng tôi mới bắt đầu thi những môn phụ khác, tất cả đối với tôi đều dễ nhai trừ môn Hóa. Tôi hận hóa đến suốt đời.
Xếp hạng khối, tôi đứng top 7, xếp hạng lớp tôi đứng top 2. Không phải khoe chứ lúc nào tôi chưa từng lọt khỏi top 3 của lớp, top 10 của khối. Trong lớp tôi thua đúng Khả Ái, nhìn trầm tính vậy thôi chứ năng lực học giỏi đến đáng sợ. Tôi thì vì có môn hóa kéo chân nên mãi cũng không vượt nổi con bé.
“Hóa mày được mấy điểm vậy Hạ.” Hùng mãi nhìn tờ đề, lơ đãng hỏi tôi.
“Tao được có 7 thôi.”
“7 cao thế còn gì, tao được 5 rưỡi.”
Tôi cảm thấy được an ủi khi ít ra vẫn có bạn cùng bàn dốt hóa cùng mình.
Tôi chưa bao giờ nghỉ mình sẽ đi học thêm hóa, vì tôi đã có gia sư cho riêng mình rồi, lại còn free.
“Sao mày dốt thế hả, đã dặn bao nhiêu lần là phải viết phương trình điện li trước khi rút gọn ion rồi cơ mà. Chỗ này nữa, mày không nhớ điều kiện để phản ứng trao đổi ion xảy ra à?” Khanh lấy quyển nháp mỏng như tơ của nó, cuộn tròn lại rồi khẽ gõ lên đầu tôi.
“Tao quên thôi.”
“Cái quên của mày làm mày mất 3 điểm rồi đấy.”
Tôi khẽ hừ nhẹ một tiếng, chỉ muốn đuổi nó về chỗ ngay lập tức. Thật oan khi nói tôi lười biếng đầu tư kiến thức vào hóa, vấn đề ở đây là tôi chẳng biết nó cần gì để đầu tư.
Từ hôm trước chân của Khanh vẫn còn khó đi lại, dì Dương lại còn mấy ngày nữa mới đi công tác về, (dì vẫn chưa biết chuyện này) nên tôi trở thành bảo mẫu bất đắc dĩ, ngược lại, Khanh phải kèm tôi học hóa. Cái gì cũng phải có qua có lại thôi.
“Hôm nào dì về?” Tôi đang trong bếp nấu ăn, vu vơ hỏi Khanh đang nghịch điện thoại trên ghế sofa.
“Chắc là mai, hoặc ngày kia, tóm lại công việc của mẹ tao khó định thời gian lắm, khi nào xong thì về.”
“Dì hay đi vắng như này lắm à.”
“Mẹ tao bận mà, cứ hai ba hôm là đi thôi.” Nó nói với vẻ rất thản nhiên, có vẻ đã rất quen với sự tự lập khi không có mẹ bên cạnh.
Tôi tắt bếp, bắt đầu dọn đồ ăn lên bàn ngoài phòng khách.
“Ăn đi.”
Tôi nói như ra lệnh, lười biếng ngồi bệt xuống cái sofa bên cạnh.
“Mày không ăn à?” Khanh vừa nhai miếng thịt vừa hỏi tôi.
“Nãy tao ăn no rồi.”
Tôi lướt điện thoại, mắt đôi lúc không chủ động khẽ liếc Đoàn Minh Khanh. Tôi phải công nhận, nhan sắc của nó không nằm ở dạng vừa. Nó đẹp, nhưng không đại trà, mới nhìn đã bị thu hút và rất dễ dàng nhận ra ở trong đám đông. Tôi đã tình cờ thấy được tấm ảnh chụp bố của Khanh khi còn trẻ, phải gọi là cực phẩm, tiếc là nhân cách thì không được sạch sẽ cho lắm.
Đang lơ đễnh thì cái Vy gọi đến cho tôi, nói với tôi là nó sắp chuyển đến Hà Nội ở và làm việc, tiện thể khoe với tôi người yêu của nó. Cũng phải, cái Vy bây giờ đã tốt nghiệp đại học loại giỏi, đang làm ở trong một công ty khá có tiếng ngoài nam, cụ thể thì tôi chịu. Tuần trước tôi nghe tin nó nghỉ việc vì kiếm được công việc ngon hơn rồi, nhưng lại không nói cho tôi là ở đâu, hóa ra là ở ngay đất Thủ Đô này.
“Tao thấy chẳng có đứa nào mới 23 tuổi, tìm được công việc 15 triệu một tháng mà mới làm được 1 năm đã bỏ đi như mày hết.”
“Làm ở đấy mệt lắm, lại còn phải yêu xa, em không chịu được.”
“Tùy mày thôi, mà chừng nào mày mới đáp Hà Nội.”
“Chắc cũng 1 tháng nữa, em phải đi du lịch một chuyến rồi mới làm việc tiếp được chứ.”
Nhà cái Vy lắm tiền nên tôi thấy nó nói gì cũng đúng hết.
Nói chuyện hồi lâu thì tôi tắt điện thoại, ngẩng đầu hỏi Khanh.
“Mày ăn no rồi à?”
“Ừm.” Khanh nhìn tôi gật đầu ngoan ngoãn.
“Vậy để tao dọn.” Tôi đứng lên, định bê mâm bát đĩa bẩn vào rửa thì chợt Khanh nắm lấy cổ tay tôi.
“Lấy cho tao cốc nước đi.”
Tôi ngoan ngoãn đi lấy.
Khi đang rửa bát, nó lại bắt tôi lấy cho nó cái điện thoại, lấy cho nó cái điều khiển, cái gối rồi cái chăn,… làm tôi mất kiên nhẫn mà hơi gắt lên.
“Muốn thì tự đi mà lấy, đừng tưởng có cái chân kia là muốn nói tao làm gì là tao làm theo nhá!”
Khanh có vẻ hơi sững sờ, khẽ lẩm bẩm gì đấy mà tôi nghe không rõ. Hoàn thành xong thì tất nhiên là tôi muốn về nhà mình và đánh một giấc từ trưa đến 4h chiều rồi.
“Giờ mày về à?” Khanh ngẩng đầu lên hỏi tôi.
“Ừ.”
“Thế lỡ tao bị gì thì sao?”
Tôi nghe thấy vậy cũng sợ, cũng hơi do dự. Nhưng mà chân nó không phải là không đi được, chỉ là đi thì hơi đau chút thôi.
-------------------
Sau chap này mình xin được off một khoảng thời gian, có thể 1 hoặc 2 tháng không ra chap mới.
Thời gian vừa qua mình đã để bản thân buông thả khá nhiều, mình cần thời gian học tập, rèn luyện lấy lại phong độ như trước, và điều chỉnh tâm lý nữa.
Mình xin lỗi vì việc này và cũng cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mình. Mong rằng khi mình hoàn thành “mình” và quay lại, mọi người vẫn sẽ ở đây và đón nhận truyện của mình.
Xin cảm ơn mọi người rất nhiều, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ạ. ^^
-----------------------
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Thanh Xuân
- Mùa Hạ, Tôi Có Em
- Chương 27