Chương 26

------------------

Chuyện flop lắm luôn, mong mọi người có thể biết đến và ủng hộ mình nhiều hơn, mình cảm ơn ạ!

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ

-------------------

Lễ 20/11 diễn ra như dự kiến, thời tiết hôm ấy khá lạnh, lớp tôi lại lên diễn cuối cùng, và tôi thì lại không mang theo áo khoác ấm mà lại là áo hoodie. Mặc cái này vào giữ ấm thì trôi hết lớp make up, mà không mặc thì tôi cũng không chịu được lạnh vì trang phục thuê diễn khá mỏng.

“Mặc cái này vào đi.” Khanh ném áo đồng phục của nó lên tấm lưng đang co ro của tôi.

“Cảm ơn.” Tôi dùng giọng mũi khẽ nói nhỏ.

Áo Khanh rộng quá, lại còn dài nữa, khiến tôi phải chật vật làm sao để tà áo nó không bị quệt xuống đất khi tôi ngồi, tay áo cũng phải xắn lên hai nấc mới thấy được đốt tay đầu tiên của tôi.

Đoàn Minh Khanh cao 1m86, Tô Khánh Hạ cao 1m65, chênh 21cm thôi sao mà tôi mặc áo nó như trẻ con mặc áo người lớn.

Khi đến lượt lớp tôi lên diễn, tôi mới trả lại áo cho nó. Mà có lẽ vì cách cầm áo của tôi khiến Khanh khi đưa tay nhận áo, ngón tay nó khẽ chạm vào ngón tay tôi. Một luồng điện khẽ giật ra giữa 2 đầu ngón tay, mùa đông thường có hiện tượng này, nhưng tim tôi không kìm được mà khẽ rung lên một nhịp.

Lên sân khấu, đối diện với hơn 1000 con mắt, khiến tôi có chút căng thẳng. Tôi lướt qua toàn trường, mắt dừng ở ngay chỗ Đoàn Minh Khanh, dường như nó cũng đang nhìn tôi, môi khẽ lộ ra nụ cười.

Cũng may buổi diễn diễn ra rất thuận lợi, lớp tôi dễ dàng áp đảo các lớp khác mà dành giải nhất.

Khi đang ngồi trong lớp tẩy trang, MC bên ngoài đã nhanh chóng cất giọng dõng dạc vang lên qua loa phát thanh.

"Và bây giờ, điều mà tất cả chúng ta đang mong chờ đã đến! Cuộc chạm trán nảy lửa giữa của khối 11 – 11A01 và 11A16 – chuẩn bị bắt đầu! Sân đấu sẽ là nơi định đoạt vinh quang, ai sẽ là người đứng vững đến cuối cùng? Mời mọi người di chuyển qua khu vực sân bóng rổ để cùng hòa mình vào trận đấu hôm nay!"

Cả trường gào rú hú hét, tôi không nói quá khi nghĩ mình lạc vào chuồng vượn đâu.

“Cầm áo khoác giúp tao đi.” Khanh từ đằng sau chui lên đưa áo khoác của nó cho tôi.

“Để trong lớp được mà?”

“Không thích.”

Tôi liếc nó một cái rồi vẫn nhận lấy áo. Giờ không còn là chạm đầu ngón tay nữa, mà là chạm luôn cả bốn ngón tay.

.

Tẩy trang xong tôi định cũng cùng mấy đứa khác ra ngoài xem bóng rổ, thì thằng Hoàng chợt giữ tôi lại.

“Lau nốt cho tao cái kem nền đi.”

“Mày không có tay à?”

Nó lắc đầu, tôi cũng cạn lời.

“Ôi nhẹ thôi, mày cào nát mặt tao rồi.”

Nhìn cái mặt lúc này của nó buồn cười không chịu được, là tôi cố tình đấy. Lúc đang lấy cái bông mới thì…

“Mày với Khanh đang yêu nhau à?”

“Hả?”

“Tao biết mày không điếc mà, trả lời đi.”

“Con mắt nào của mày thấy tao với nó yêu nhau, hay mày nghe đứa nào nói bậy?”

“…Nếu tao nói mày không hợp với nó thì sao?”

“…”

Tôi không biết câu nói đó của nó có ý gì, nhưng bầu không khí giữa chúng tôi đã trầm đi hẳn.

Không phải là cứng đầu, nhưng tôi tự tin xếp mình ngang hàng với Khanh. Nó có những thứ tôi không có, nhưng tôi cũng có thứ mà nó sẽ với mãi không tới được.

“Đùa tí thôi, đừng suy nghĩ nhiều quá. Nhưng tao vẫn khuyên thật, tao thấy mày không nên yêu nó.”

“Vì?”

“Ê quán chuối chiên mới mở gần đây có vẻ ngon.”

Nó đột nhiên bẻ lái, tôi có hơi ngơ người nhưng cũng nhanh chóng đi theo, tôi không muốn đề cập đến chuyện vừa nãy nữa.

Chúng tôi lại nói chuyện bình thường với nhau như thường ngày, nó để tay lên đầu tôi rồi dắt tôi ra sân bóng rổ. Trận đấu vẫn đang diễn ra với tỉ số hai lớp đều nhau.

“Sao mày không tham gia chơi, tao nhớ mày cũng thích bóng rổ mà.”

“Bạn quên bạn là người không cho tôi tham gia thi chơi bóng mà bắt tôi đi múa à.”

“À…”

Hoàng nhìn tôi như nhìn con ngu, thậm chí tôi còn nghe nó lẩm bẩm cái gì đó, tôi đoán chắc là đang chửi tôi.

Khi tôi với Hoàng đang thảo luận về trận bóng thì dường như dưới sân có chuyện. Đám đông đã náo nhiệt nay lại xô đẩy, ồn ào hơn khi nãy. Bỗng điện thoại từ túi áo tôi rung lên, là cái Hoa gọi đến, tôi bắt máy.

“Hình như Minh Khanh bị trẹo cổ chân rồi, mày thử xuống xem xem sao.”

Tôi như giật mình tỉnh hẳn khỏi dòng chảy ồn ào của trận bóng. Không kịp hỏi thêm, tôi dúi cái áo khoác của nó vào tay Hoàng rồi chen qua đám người, vội lao xuống khu sân đấu.

Khung cảnh dưới sân đúng là có phần hỗn loạn. Một nhóm bạn lớp tôi đang đứng che xung quanh, còn Khanh thì đang ngồi bệt dưới đất, tay vịn mắt cá chân trái, trán khẽ nhăn lại, khuôn mặt vẫn còn vương chút căng thẳng pha lẫn đau đớn. Mồ hôi lấm tấm trên trán, mái tóc ướt nhẹp bết lại sau gáy.

“Đau nhiều không?” Tôi quỳ xuống cạnh nó, không biết mình vừa thốt ra câu đó bằng giọng nào.

“Chỉ bị trẹo nhẹ thôi.” Khanh gật đầu, cố nén cơn đau bằng một câu trả lời bình tĩnh đến mức tôi thấy bực.

“Thay đứa khác vào chơi được không?”

“Được không?” Nó quay đầu nhìn đám con trai phía sau.

“Được, được, được hết. Hạ mang Khanh lên phòng y tế giúp bọn tao nhé.”

Tôi há hốc nhìn chúng nó, toàn mấy thằng cao khỏe, lại để tôi vác Khanh vào phòng y tế. Tôi cũng quay sang nhìn Khanh, thấy nó cũng đang nhìn tôi, đôi mắt hổ phách toát ra vẻ…mong đợi?

Tôi gật đầu, rồi mang nó lên phòng y tế. Cũng may rằng nhà trường biết những trường hợp như này xảy ra nên để phòng y tế gần khu vực nhà bóng, khiến chúng tôi chỉ mất vài phút là tới.

Đến nơi, tôi thấy cô Mai – giáo viên y tế đang làm việc.

“Em chào cô ạ.”

“Hạ nay lại đem bạn trai đến ra mắt cô à.” Cô nửa đùa nửa thật, mắt mang theo ý cười.

“Bạn bình thường ạ, Đoàn Minh Khanh, bạn ấy bị trẹo cổ chân ạ.”

“Khanh hả, được rồi ngồi đi cô chườm lạnh cho.”

Tôi để Khanh ngồi lên giường bệnh, định rời đi luôn thì góc áo bị níu lại, tôi cũng miễn cưỡng ngồi xuống bên cạnh giường.

Cô vừa chườm lạnh cho Khanh vừa nghe điện thoại, có vẻ gia đình cô gặp chuyện. Bỗng cô ngước lên nhìn tôi.

“Hạ làm giúp cô nhé, bây giờ cô có việc bận.” Nói rồi cô cũng đi luôn.

Tôi thì miễn cưỡng cầm túi khăn đá, nâng chân nó lên để chườm lạnh. Mấy cái này tôi không có kinh nghiệm, dù gì thì bình thường bố tôi có bị trẹo thì mẹ tôi cũng là người xử lí.

“A đau! nhẹ thôi.”

“Sao nãy nói không sao cơ mà.” Tôi nói nhỏ.

Trên đầu tôi toàn là tiếng cười khúc khích của thằng Khanh. Tôi lén lút ngước lên thì thấy nó quay đầu đi chỗ khác, tai và má đỏ ửng, chắc là vì mới vận động mạnh.

“Thôi mày nghỉ đi, tao ra ngoài xem sao.”

“Mày xem ai?”

Tôi chợt khựng người, Khanh cũng dường như biết mình lỡ miệng nên không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Tao đi lấy áo khoác cho mày.”

“À…”

Mới đi được vài bước thì tôi thấy Hùng chạy đến, đưa áo khoác của Khanh cho tôi, rồi cũng theo tôi ra ngoài xem nốt trận bóng.

“Người mang áo số 14 nhìn quen ấy nhỉ.”

“Là Hoàng, nãy Khanh bị trẹo chân nên nó xung phong chơi thay.”

Tôi cười nhẹ. Tôi biết rõ trình độ chơi bóng của nó đẳng cấp ra sao, kiểu gì cũng đè bẹp đối thủ. Và tôi cũng không sai, lớp tôi thắng với tỉ số gần như áp đảo.

Tôi nhờ Hùng giữ hộ áo, chạy xuống căn tin mua chai nước suối.

“Thấy sao? Đẳng cấp không” Hoàng hớn hở chạy đến lấy chai nước mới mua từ trong tay tôi, mặt rất tự hào.

“Cũng tạm thôi, mà tao nghĩ hôm nay với mấy ngày sau mặt mày sẽ tràn ngập trên confession dành cho học sinh đấy.”

“Phiền thật nhỉ.”

Hoàng từ xưa không phải kiểu người thích xòe đuôi để được chú ý, nó còn đặc biệt thấy điều đó rắc rối, có vẻ cũng vì điều này nên tôi mới có thể chơi với nó đến tận bây giờ.

Tôi đẩy nó đi ăn mừng với đám con trai khác, còn mình thì trở lại phòng y tế.

“Sao đi lâu thế?”

“Coi hết trận rồi mới quay lại, lớp mình thắng rồi.”

“Ai chơi thay tao, Hoàng à?”

Câu hỏi của nó khiến tôi có chút chột dạ, buột miệng phủ nhận.

“Không biết nữa, không để ý.”

“Ừm...”