Chương 25

“Rengg…rengg…rengg…”

Tôi lười biếng trườn dậy tắt chuông báo thức, gượng ép bản thân mở mắt để đón chào ngày cuối tuần quý giá. Hôm nay tôi rất rảnh, các lịch học thêm của tôi đều bị hủy vì thầy cô xúm nhau đi du lịch, cụ thể thì tôi cũng không biết thầy cô định đi đâu chơi trong cái thời tiết 10 độ C này.

Và điều tuyệt vời hơn là, bố mẹ tôi cũng có chuyến đi du lịch Sapa với trường 2 ngày, à thật ra thì chỉ có mình trường mẹ tôi thôi nhưng bố đòi đi cùng cho yên tâm.

[Phuongwg: @All tập trung ở sân vận động lúc 8h sáng tập duyệt.]

Tin nhắn từ nhóm múa văn nghệ cứ thế nhảy tink tink khiến tôi không thể ngủ nướng thêm được nữa. Tôi nhanh chóng lết xuống giường, vệ sinh cá nhân và cho mấy bé nhà tôi ăn sáng, còn mình thì mua ăn đồ ăn ngoài.

Thời tiết hôm nay khá mát mẻ, không có nắng. Tổng quan hôm nay đều khiến tôi hài lòng, cho đến khi người ấy xuất hiện trước mặt tôi, không ai cả, Đoàn Minh Khanh. Tôi vẫn còn tức nó cuộc nói chuyện ngày hôm trước nên định bơ đi luôn nhưng mà, nó có vẻ không ổn. Hình như là sốt rồi, mặt nó đỏ bừng, người toát mồ hôi lạnh.

“Sao trán nóng thế này, vào nhà đi.”

Tôi đẩy nó vào nhà, rồi đi lấy nước và khăn ướt chườm cho nó.

“Sốt cao như này thì ở nhà đi còn bò sang đây làm gì? Mà dì Dương đâu?”

“Mẹ tao...có việc rồi...mình tao ở nhà.”

Cho chừa việc uống nước đá, giờ giọng nó nói không ra hơi nữa rồi.

Tôi để khăn lạnh lên trán Khanh, rót ly nước ấm rồi cầm thuốc hạ sốt dúi vào tay nó.

“Uống cái này vào đi rồi nằm nghỉ.”

“Không cần đâu…”

“Thế thì đi về.”

Nó không nói gì nữa, ngoan ngoãn uống thuốc.

Được một lúc, khi tôi đang dọn đống khăn ướt và giấy ăn bên cạnh, thì Khanh lên tiếng – giọng khàn nhưng chậm rãi:

“Hạ.”

“Gì?”

“...Tao xin lỗi.”

Tôi sững người lại. Đang tính quay đi luôn thì dừng lại, mắt vẫn không nhìn nó.

“Vụ gì?” – tôi hỏi, dù thừa biết nó nói về chuyện gì.

“Chuyện mấy hôm trước...tao hơi quá.”

Tôi cười nhạt, cầm tách nước đi rửa rồi mới quay lại.

“Hơi quá? Là rất quá đó, mày có biết mày làm tao khó chịu lắm không?”

Nó im.

Tôi nhìn nó, lần đầu tiên nhìn lâu đến vậy sau mấy hôm chiến tranh lạnh. Mặt nó đỏ bừng vì sốt, tóc ướt mồ hôi, mắt mỏi mệt. Tôi không biết là do tôi mềm lòng hay tại vì nó yếu quá, trông chẳng giống cái đứa hôm trước lạnh nhạt với tôi tí nào.

“Biết lỗi là tốt rồi.” – tôi nói nhỏ.

Khanh hơi nghiêng đầu, nhìn tôi, môi khẽ mím lại. Nhưng tuyệt nhiên không nói thêm gì nữa. Tôi cũng không hỏi gì thêm.

Bây giờ đang là 7 giờ sáng, còn một tiếng nữa tôi mới phải đi tập múa, nhìn Khanh đang ngủ say trên ghế sofa, tôi không nghĩ là mình muốn gọi nó dậy

Tôi đi pha cho mình ly sữa nóng, không muốn ăn gì nhiều vì sáng nay vội vã ra ngoài. Trong lúc khuấy sữa, tôi nghe thấy Khanh trở mình. Nó thở khẽ, rồi lại im lặng.

Tôi ngồi xuống ghế đối diện, đặt ly sữa xuống bàn, chống cằm, nhìn Khanh một lúc lâu. Nghĩ về cái hôm cãi nhau, tự dưng thấy mọi thứ thật vớ vẩn. Nó nói một câu xin lỗi mà tôi thấy như dỡ được cả tảng đá đè lên lòng mình suốt mấy ngày qua.

Và lúc đó, Khanh mở mắt. Nhìn tôi.

“Mày không phải đi tập duyệt cho ngày mai à?” – giọng nó khàn đặc.

“Chưa, còn sớm.” – tôi trả lời, tay khuấy sữa cho mình nhưng mắt vẫn liếc nó. – “Mày dậy làm gì, ngủ thêm đi.”

Nó cười nhẹ, yếu xìu: “Mày ngồi nhìn tao ngủ lạ lắm.”

Tôi cười khẩy: “Tao đang canh chừng mày đấy. Ai biết được, lỡ mày sốt xong mê sảng nói linh tinh thì sao?”

“Mày sợ tao nói mấy cái tao nghĩ thật hả?” – Nó nheo mắt, rồi quay mặt đi, chôn nửa mặt vào cái gối ôm như thể vừa buột miệng nói ra điều gì đó không nên.

Tôi lặng người không biết nên nói gì, lại ngó lên đồng hồ, giờ đã 7h40 rồi.

“Thôi, mày ngủ tiếp đi. Tao phải thay đồ rồi đi tập múa.” – Tôi đứng dậy, lơ mơ bước vào phòng mình. Lần đầu tiên sau mấy ngày, tôi thấy nhẹ lòng.

Thấy cuối tuần này… cũng không đến nỗi tệ.