Chương 23

Thời gian tua nhanh đến thứ tư, và giờ tôi đang ngồi trong lớp và tham gia bốc thăm chọn chỗ. Giáo viên chủ nhiệm tôi hồi cấp hai – cô Lam và giáo viên chủ nhiệm tôi bây giờ - thầy Sang là hai vợ chồng, học với hai thầy cô chắc tôi ‘lâm sàng’ mất.

Sau khi có kết quả thì tôi với Khanh bị tách bàn, nó ngồi với đám con trai ở góc lớp bên trong cùng, dãy trong cùng. Còn tôi, ha, ngồi chếch nó 1 bàn bên tay phải, tôi ngồi dãy giữa. Bạn cùng bàn của tôi là Đặng Bảo Hùng (thằng nhóc hát hôm 20/10). Hùng tính cách rất tốt, hồi lớp 10 tôi có chung nhóm làm thuyết trình tiếng Anh với nó rồi, siêu giỏi.

“Hạ ngồi trong hay ngoài?”

“À để tao ngồi trong đi.”

Ngồi xuyên suốt buổi học, tôi với Hùng có rất nhiều chuyện để nói, tôi không ngờ cách nói chuyện của Hùng lại dễ chịu cho người đối diện đến thế. Hùng được biết đến là cậu trai rất khéo ăn nói, gái trai gì cậu ấy cũng nói chuyện được mà không lo bị gán ghép.

“Cho tao mượn vở chép Lý của mày đi Hạ.”

“À…đợi tao tí.”

Tôi lục cặp mãi mà không thấy quyển ghi ấy ở đâu, chợt nhớ ra hôm trước Khanh đã mượn của tôi chưa trả.

“À hình như Khanh mượn của tao rồi, mày thử hỏi nó xem.”

Lúc chúng tôi quay xuống bàn Khanh tình cờ thấy nó cũng đang nhìn chúng tôi. 6 con mắt nhìn nhau, nó là người rời mắt đi trước.

“Khanh, mày có cầm vở chép Lý của Hạ không? Đưa tao mượn.”

Khanh không nói gì, chỉ cúi xuống lục lọi gì đó trong cặp, nhanh chóng lấy ra quyển chép Lý của tôi đưa cho Hùng. Có điều, khi đưa đến gần tay Hùng, quyển vở rơi xuống đất, tôi thấy nó cố tình ném xuống rõ ràng.

“Mày không đưa tử tế được à Khanh?!” tôi cọc nó lắm rồi đấy

Khanh thì chẳng quan tâm, liếc Hùng một cái rồi lại cúi xuống ghi ghi chép chép.

Bình thường Khanh không phải người xấu tính, đặc biệt không xấu tính đến nổi ném đồ xuống đất để người khác nhặt.

“Thôi kệ đi, chắc nó không cố ý.”

Thật sự hiếm thấy thằng nào có thể bình tĩnh được thế như Hùng đấy.

Đến khi tan học, tôi thấy vài ba đứa con gái đang bu quang Đặng Minh Khanh, cảnh này tôi quen rồi, cái mặt đẹp như nó mà không được gái để ý mới lạ. Xe tôi lại để gần ở trong đám con gái ấy, chừng này chắc tôi phải đợi lâu mới lấy xe được rồi.

Khi tôi đến gần chỗ nó, chính xác hơn là chỗ xe của tôi thì thấy Khanh lên tiếng.

“Xin lỗi Ngọc nhé, anh không thích kết bạn với người lạ.”

“Nhưng em với anh cùng trường…”

“Cũng không thể, với lại, anh cũng có ý với người khác rồi…”

Nó vừa nói còn vừa nhìn liếc tôi, đám con gái thì ồ lên vẻ tiếc nuối.

Tôi không muốn để ý đến ánh mắt kia, nhưng thực sự ngay giây ấy tim tôi lỡ trật đi một nhịp, xấu hổ là tôi phải thừa nhận khi ấy cảm thấy có chút...vui

Sau khi mấy nữ nhân kia tản ra, tôi định tiến lên lấy xe của mình ra thì Khanh giữ cổ tay tôi, mắt nhìn tôi vẻ gì đó…uất ức?

“Có muốn cho tao về không?” tôi nghĩ là bản thân mất hết kiên nhẫn rồi.

“Về chung đi.”

.

Chuyển cảnh, chúng tôi giờ đã về trước cổng nhà tôi, tiếc là bố mẹ tôi chưa đi làm về, tôi cũng không có chìa khóa dự phòng. Tôi và Khanh cứ đứng im ở đó dưới cái tiết trời 15 độ C.

“Giờ sao? Cô chú chưa về, mẹ tao cũng chưa về, muốn ở ngoài đây mãi à.”

Khanh nhìn tôi, nhưng tôi không đoán được ý gì trong đôi mắt màu hổ phách của nó.

“Hay qua nhà tao đi, ngồi đợi.”

Tôi cũng không còn cách nào khác, trời bắt đầu trở rét rồi, gió thổi mạnh hơn khiến đầu tóc tôi trở nên rũ rượi.

Nhà Khanh không rộng như nhà tôi, nhưng đủ thoải mái và rất ấm cúng.

Đứng ngoài trời nãy giờ chân tôi dường như đông đá rồi, tay cũng đỏ lên vì lạnh, tôi đoán mặt tôi cũng thế.

“Uống cái này vào đi.”

Khanh từ trong nhà mang ra cho tôi cốc sữa ấm, nó thì, uống nước...đá.

“Trời này mày còn uống nước đá được á.”

“Quen rồi, đừng để ý, uống nốt sữa của mày đi.”

“Tao chỉ thấy lạ chứ có để ý đâu.”

“Ừ đúng rồi, tao biết mày chỉ để ý mình Bảo Hùng thôi.”

“Ý mày là sao!?”

Tôi hết lạnh rồi, máu tôi đang sôi đây.

Khanh chỉ nhìn tôi, nhún vai một cái rồi một hơi uống hết cốc nước trên tay nó.

“Mày cũng thân với Hùng thế còn gì.”

“Tao thân với Hùng thì sao? Sao lại lôi nó vào đây? Mày nghiêm túc nói chuyện xem nào!?”

“...”

Đúng lúc đấy tôi nghe thấy tiếng xe hơi của bố mẹ dừng ngay trước cửa nhà. Tôi đặt mạnh cốc sữa chưa uống ngụm nào xuống rồi bỏ về nhà.

Cũng từ hôm ấy, tôi với Khanh cạch mặt nhau. Tôi thật sự không hiểu tính nó như thế nào, tôi cũng chẳng hiểu tại sao bản thân lại tức giận và uất ức khi nghe nó nói những câu như thế.