Chương 22

--------------

Mong mn có thể ủng hộ mình nhiều nhiều để mình có động lực viết tiếp nha~

---------------

Trên đường đến chỗ tập văn nghệ, trời tự dưng đổ mưa, cũng may chỉ là mưa phùn nhỏ thôi nên tôi nghĩ phóng xe từ đây đến đấy chắc ướt không nhiều.

“Xui vãi nồi, mưa thì thôi lại còn phải đưa đón thêm mày.”

“Nghe mất lòng thật đấy.” Tôi xị mặt.

Thật sự tôi cũng có muốn đâu, chẳng qua cái thói quen đi xe cạn điện mà không sạc khiến tôi không còn xe phải đi nên mới đành nhờ Hoàng.

“Ớ, tạnh mưa rồi kìa, vãi thật.”

Ông trời thật sự muốn trên đùa chúng tôi đây mà.

Bước vào sân, chúng tôi thấy mọi người đều đã đến đủ cả, thậm chí còn đang ngồi ăn ở dưới sân bóng. Thấy hai đứa chúng tôi bước vào, mấy đứa chúng nó nhìn như sắp thịt chúng tôi ra làm pate đến nơi.

“Mày lại kia trước đi, tao đi thay áo đã, mưa ướt hết rồi.”

“Ô kê.”

Thay quần áo xong tôi lại chỗ cái Nhung và Hoa đang ngồi, tay thản nhiên lục lọi túi snack.

“Sao lại ăn hết rồi, cho tao gói khác đi.”

“Hết rồi, còn sữa chua đấy ăn không?”

“Cũng được.”

Tôi nhận lấy 2 túi sữa chua từ tay cái Nhung.

“Không còn vị khác à, tao không thích ăn vị chuối.”

“Còn vị chuối với vị nguyên bản thôi.”

“Thế đổi tao vị nguyên bản.”

.

Múa máy liên hồi trong buổi chiều, tôi dần kiệt sức, đến đứng cũng không đứng nổi, phải nhờ cái Nhung lôi ra nhà xe để Hoàng kéo tôi về.

“Giờ mà có ai đãi mình cốc matcha thì tốt biết mấy nhỉ.”

Tôi vừa nói vừa lấy ngón tay chọt chọt vào người phía trước.

“Mày bớt dở người đi con ngá.o này, muốn cả hai đứa lao xuống cống à.”

“Nhưng mà, tao đói….”

“Mày có biết người nào hốc 5 túi sữa chua, bóc lột luôn 2 gói Lays của người khác giờ còn than đói không?”

Tôi hừ nhẹ một tiếng đầy khinh bỉ, nó xỉa xói tôi rõ ràng. Thật ra sữa chua rất ngon nên tôi mới ăn nhiều hơn dự định. Còn 2 gói snack khoai tây của thằng Hoàng, nói tôi bóc lột nó thì oan thật đấy, bởi rõ rằng là 2 gói đấy tự nó bay đến chỗ tôi mà.

Trên đường về chúng tôi đi ngang qua con hẻm nhỏ tối hôm trước, dòng kí ức kinh khủng ấy lại ùa về khiến tôi dựng tóc gáy vì sợ hãi. Nhưng cũng vì thế mà tôi sực nhớ ra mình chưa có một lời cảm ơn Khanh đàng hoàng.

Nếu nói giận thì chắc chắn không đúng, nhưng tôi cảm thấy dạo này Khanh có vẻ đang...né tránh tôi?

Tất cả đều bình thường, ngoại trừ việc nó không còn chủ động bắt chuyện với tôi nữa. Được rồi, tôi đồng tình bản thân rất khó chịu khi Khanh làm vậy. Nó nói chuyện thì tôi thấy phiền, nhưng ít ra thì cũng đừng có im lặng.