Sáng hôm sau tôi đến lớp hơi trễ, tóc còn hơi chút ẩm, vài sợi dính vào má. Trong đầu tôi vẫn lởn vởn chuyện tối qua, cảm giác lưng vẫn như còn dính nguyên tay tôi bám chặt cái áo khoác của nó.
Đi về chỗ, tôi liếc nhanh một cái. Nó đang cúi đầu viết gì đó, mặt tỉnh như không. Tôi vừa ngồi xuống thì nó đã đẩy quyển sách qua bàn, mở sẵn đúng trang học hôm nay.
“Tao học tới đây rồi, mày chưa thì coi lẹ đi.”
Tôi nhìn nó, giọng nửa giỡn nửa thật:
“Mày tỉnh thật, hôm qua vậy mà vẫn rảnh học bài à?”
Nó gật đầu
“Thì người bị theo dõi đâu phải tao.”
Tôi cứng họng.
“Nói vậy mà nghe được à? Mày theo tao từ lúc nào vậy?”
“Lúc thấy mày đi bộ về một mình.”
“Thế đi theo làm gì?”
“Không theo thì ai chở mày thoát hôm qua?”
Tôi lại bị nó chặn cho không thốt nên lời. Đành im luôn. Tôi cúi xuống nhìn sách, cố gắng tập trung nhưng đầu cứ nghĩ loanh quanh.
Tôi liếc qua. Nó vẫn ghi ghi chép chép, mặt thản nhiên.
“Thế…không có quà cho tao à, quà cảm ơn.”
“À…ờ…cái đấy…1 ly trà sữa, à không, 2 ly, tao bao.”
“Thì cái đấy là điều hiển nhiên mà.”
Từ qua đến giờ vẫn là cái giọng này. Đúng là thường ngày cái tính nhây nhây của nó tôi không chịu nổi, nhưng như này thì chắc tôi nghẹt thở mất.
.
Vì giáo viên tôi học thêm tiếng Anh có việc bận nên đổi lịch học tạm thời sang chiều nay.
“Ôi Hoàng, ‘bét phen’, tao biết mày tốt bụng mà.”
“Nói nhiều quá đội mũ vào đi, tao phóng luôn đấy.”
Dù gì đi học xong cũng phải tập văn nghệ nên tôi cứ đì đầu bạn Hoàng của tôi ra để nó đón tôi đi học, tiện đưa tôi đến chỗ tập luôn.
Lúc đến nơi thì cũng vừa lúc thấy Khanh đang đi cùng một bạn nữ khác, nhìn có vẻ khá thân thiết nhỉ, à…thậm chí còn xoa đầu nữa.
Theo tôi biết thì, Khanh khá giữ khoảng cách với sinh vật khác giới. Đây là lần đầu tôi thấy con bé ấy, và Khanh cũng không tùy tiện đến mức lại đi xoa đầu một đứa con gái lần đầu gặp. Vậy thì chắc chắn là đã thân nhau từ trước, cơ mà từ khi nào nhỉ? Khanh không có chị em gì, chắc không phải em gái mưa đâu ha.
Cơ mà, sao tôi phải bận tâm thế làm gì!?
Đấu tranh tâm lí một hồi thì tôi cũng bước vào trung tâm. Vì căn bản lớp đã hết chỗ, mà chỗ tôi với Hoàng lại còn ngồi được một chỗ khá nhỏ nên cô nhét con bé vào chỗ chúng tôi ngồi.
Nụ cười thân thiện đó là sao, không hiểu vì điều gì, tôi khá khó chịu với nó, chỉ là không dám thể hiện ra bên ngoài, nói đúng hơn là tôi kiểm soát cảm xúc khá tốt.
“Bạn ngồi vào đây đi.”
Đệch, sao tôi thấy mình thảo mai vaizz.
“À, cảm ơn nhé.”
Không chủ ngữ, trừ một điểm, tôi bắt đầu đánh giá con bé này rồi đấy.
Nguyên suốt buổi học, tôi biết được bé nó mới học lớp 10, trường chuyên. Mối quan hệ giữa nó với Khanh chỉ đơn giản là tình đồng chí. Bé nó có người yêu rồi, là con gái, thậm chí còn yêu được hẳn 3 năm rồi. Tôi sốc quá, hơi xấu hổ nhưng phải thừa nhận giây phút biết được điều đó tôi đã có chút vui vẻ trong lòng.
“Thế, bố mẹ em thì sao, không cản gì à.” À có thiện cảm thì chắc chắn phải đổi xưng hô để tiện nói chuyện hơn rồi.
“Chị biết không, trước khi đến với bố em, mẹ em cũng từng có cảm tình với gái thẳng đấy. Thế nên mẹ em cũng ủng hộ em lắm, còn bố thì cũng chẳng quan trọng mấy chuyện này, nói miễn em hạnh phúc là được. Ở cái tuổi này mà yêu được 3 năm không phải chuyện dễ.”
Tôi sốc x2, thề đấy.