---------------
Truyện thì flop được cái tác giả lại lười
Mọi người cứ phải thúc giục thì mình mới viết tiếp truyện được ấy, nên nhớ ghé ủng hộ nhìu nhìu nha~.
------------------
Thật ra nhà tôi chỉ định đến thăm bà nốt buổi chiều hôm ấy rồi thêm sáng hôm sau thôi, nhưng mà vì tôi lôi kéo quá nên phải ở nhà bà nốt chiều nữa rồi mới về.
Tôi nhớ bà lắm, gặp là không muốn rời, nhưng tôi còn phải đi học đầu tuần nữa nên cũng không ở lại mãi được.
“Woa~ cảnh đêm ở Hà Nội đẹp quá.”
Qua cửa kính xe tôi nhìn ra ngoài đường xá Thủ Đô, sống ở đây nhộn nhịp thật, còn rất ồn nữa. Nếu không phải vì tình thế bắt buộc, chắc tôi cũng không muốn lên đây ở.
“Ơ, về đến nhà rồi à, mẹ ơi con đói.”
“Dọn đồ tắm rửa rồi đi, nhà mình nay ra quán ăn, mẹ mệt lắm không nấu được.”
.
“Ố, nhà Hành Lá đấy à, mọi người ngồi đi. Phở bò tái, nhiều hành, riêng Hành Lá thì không nhỉ? Đợi chị chút nhé.”
“Đừng gọi em là Hành Lá nữa, nghe mùi lắm.”
Vì lần nào đến đây cũng yêu cầu không hành nên chị chủ quán phở này nhớ mặt tôi luôn rồi, lại còn đặt biệt danh Hành lá nữa, phải chăng cái đó ăn vào không có mùi thì tôi đã ăn lâu rồi.
Quán mở tới giờ này chẳng còn đông khách lắm, cũng 10h tối rồi cơ mà.
.
Khi ăn xong thì tôi về nhà trước, dù gì nhà tôi cách quán phở cũng không xa. Đừng hỏi bố mẹ tôi đâu, hai quý phụ huynh mắc tám truyện rồi.
Khi đi bộ về nhà, trời thì không lạnh nhưng da vẫn râm ran vì gió đêm. Đường phố vắng tanh, chỉ còn vài ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường nhựa loang loáng. Tôi đi nhanh hơn một chút, cảm giác lưng cứ lạnh lạnh dù áo khoác đã kéo sát cổ.
Tôi rút điện thoại ra định gọi cho mẹ
Bỗng có tiếng bước chân đằng sau. Ban đầu chỉ nghĩ ai đó đi cùng đường, nhưng khi tôi rẽ sang ngõ nhỏ dẫn về nhà mình — người đó vẫn theo sau. Tim tôi đập nhanh, cổ họng nghẹn lại, ngón tay run đến mức không gõ nổi pass mở khóa màn hình.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, bước đều chân, nắm chặt vạt áo, nhưng tiếng bước chân kia cứ thế bám sát, không nhanh không chậm.
Tôi lấy điện thoại vờ soi gương, thì thấy đằng sau là một bóng người mặc áo đen, đội mũ, mặt khuất trong bóng tối.
Tôi nuốt nước bọt, bước càng lúc càng gấp, biết thế tôi đã chẳng chọn con đường tắt như này
Bỗng tiếng kim loại phát ra từ người đằng sau, tôi đoán là những thứ như dao…
Tôi toan bỏ chạy thì…
“Thằng kia, mày theo ai đấy?”
Một chiếc xe máy trờ tới sát lề đường. Ánh đèn pha chiếu thẳng vào tên đằng sau tôi, làm hắn khựng lại một giây. Người ngồi trên xe tháo nón bảo hiểm, lộ ra gương mặt quen quen, là Khanh
“Lên xe.” – Khanh nói gọn lỏn. Không kịp nghĩ nhiều, tôi nhảy lên sau lưng nó, tay bám chặt yên xe khi Khanh vít ga rẽ ngoặt khỏi ngõ.
Khi xe đã chạy ra đoạn đường lớn, tôi mới thở hắt ra, giọng run run:
“Sao mày lại ở đấy?”
“Sao con gái như mày ra ngoài một mình trời tối như này làm gì, biết mấy giờ rồi không, gần 11 giờ khuya đấy, không phải 11 giờ trưa đâu, mày biết nguy hiểm thế nào không hả!?” Khanh gác chân chống xe quay đầu nhìn tôi.
“Tao… hức…hức…tao xin lỗi.”
“Lỗi gì? Ai làm gì mày…ơ… thôi đừng khóc nữa mà…tao xin lỗi tao xin lỗi.”
Thật sự là lúc nãy, tôi sợ chết khϊếp đi được. Tôi biết có rất nhiều vụ án diễn ra như vừa nãy, nếu không vì g.i.ế.t người, ấ.u d.â.m thì cũng là cướp tài sản. Có lẽ Khanh chỉ cần đến muộn một chút thôi là tôi toi đời thật rồi.
“Bố mẹ mày đâu, sao 2 người lại để mày ra ngoài một mình thế này?”
“Bố mẹ tao chắc sắp về rồi.”
Chiếc xe dừng trước cổng nhà. Tôi chưa kịp nói gì thì Khanh đã hỏi trước:
“Vào nhà đi. Không khóa trái cửa là tao quay lại đấy.”
Tôi ngập ngừng một chút rồi gật đầu, bước vào nhà. Cánh cổng khép lại sau lưng, nhưng lòng vẫn chưa yên.
Được chừng 15 phút sau thì bố mẹ tôi mới về, hỏi han tôi đủ đường, nhìn có vẻ rất tội lỗi, nào là hứa không để tôi về một mình nữa, hứa không ăn khuya như này, hứa không tám chuyện lung tung các thứ các thứ. Mắt ai cũng rơm rớm nước mắt khiến tôi cũng suýt khóc theo.
Tối hôm đó, tôi nằm trằn trọc mãi, kí ức về chuyện tối nay vẫn liên tục xuất hiện trong đầu.
Nghĩ đi nghĩ lại, lại thành tôi đang nghĩ cách để cảm ơn Khanh. Nó đã giúp tôi khá nhiều chuyện, cụ thể thì không nhớ nhưng riêng chuyện này thì phải cảm ơn trước đã.