Cũng đã lâu rồi tôi không đến nhà và nên đi thăm lượn một vòng, cũng chẳng có gì khác xưa, thậm chí nét bút màu tôi vẽ bậy lên tường vẫn không bị xóa đi.
Ngoài vườn cây cỏ lá cành cũng thế, lúc tôi rời đi cây có bao nhiêu cái lá thì chắc bây giờ vẫn còn bấy nhiêu cái lá.
Đang chới với tay hái quả xoài xanh thì tôi bị một giọng nói quen thuộc làm cho giật mình.
“Ơ Hạ thật này, mày làm gì ở đây?”
Vãi lonz, tôi với Khanh cứ như đóng phim ngôn tình ấy, làm đéo gì cũng gặp nhau được, từ đi du lịch, đi quán nước hay thậm chí giờ về thăm bà thôi cũng gặp mặt nó ở đây.
“À, tao đi thăm ngoại, nhà bà ngoại tao đây luôn này.” Vừa nói tôi vừa ngoáy ngoáy ngón tay chỉ vào cổng, nhìn mặt thằng Khanh lúc đấy trông cứ bị không được thông minh cho lắm.
“Ồ, mày thấy tao với mày có duyên không, làm gì cũng gặp nhau.”
“Nếu tao nói không thì sao?”– tôi đáp, môi khẽ nhếch, nửa đùa nửa thật.
“Thì tao sẽ nói… mày đang chối bỏ định mệnh.” Nó cười toe, vẻ mặt tỉnh bơ như không biết mình vừa thả một câu nghe phát sượng. Nhà tôi có muối, tôi nghĩ tôi sẽ tặng cho nó vài bịch muối.
Tôi bĩu môi, quay mặt đi chỗ khác để giấu nụ cười đang lỡ nhen nhóm. Khanh vẫn như xưa, cái kiểu nói chuyện chả nghiêm túc lúc nào, nhưng đôi khi lại khiến người ta không ghét nổi. Nhất là lúc nó nghiêm túc thật sự – nhưng thôi, hiếm lắm.
“Thế mày ở đây làm gì?” Tôi hỏi, tiện tay vặt nốt quả xoài bé tí lủng lẳng gần đầu.
“Thăm ông bà. Nhà ngoại tao ở cuối đường này nè.” Khanh chỉ về hướng con hẻm phía sau, cái hẻm nhỏ lát gạch cũ kỹ mà ngày bé tôi từng hay đến đấy chơi mấy lần.
“Ờ…” Tôi khựng một nhịp, tự dưng không biết nói gì thêm. Gió chiều nhè nhẹ lướt qua, kéo theo cái không khí lành lạnh mà tôi vốn rất thích mỗi khi về ngoại. Chẳng hiểu sao, cảm giác yên bình ấy lại bị làm nhiễu bởi ánh mắt Khanh đang nhìn tôi.
“Đừng nhìn nữa, tao ngại đấy?” tôi khẽ xua tay với nó, mắt không dám nhìn thẳng.
“Nếu tao nói mày dạo này khác khác thì mày có chửi tao không?”
“Tùy khác kiểu gì. Nếu kiểu đỡ xấu hơn thì tao cho mày nói tiếp.”
“Không. Khác kiểu… xinh hơn, mày có thấy mày trổ nét hơn hồi lớp 8 không?”
“Mày có thấy một đứa con trai tự dưng khen một đứa con gái xinh có bình thường không?” Tôi bật cười khẽ, vờ như không quan tâm.
“Tao thấy bình thường.” Nó nhún vai nhẹ tênh.
Lúc ấy, tôi nhìn thấy bà từ trong nhà bước ra, tay vẫn cầm cái chổi tre nhỏ. Bà thấy tôi đứng với Khanh thì chỉ khẽ mỉm cười. Bà ơi, bà đừng nhìn nó như kiểu tuyển chồng cho cháu thế bà ơi.
“Thôi, tao vào với bà đây. Mày rảnh thì ghé nhà bà tao chơi. Nhà cuối hẻm, có con chó đen hay sủa.”
“Ghi nhớ. Tao với nó sẽ trở thành bạn thân.”
Tôi quay đi, không nhìn lại, nhưng vẫn nghe tiếng Khanh bật cười phía sau. Lòng tôi nhẹ như gió, không hiểu vì sao, nhưng đoạn hội thoại đó… lại khiến tôi muốn quay lại những ngày còn bé, khi mà tất cả đều đơn giản hơn rất nhiều.
“Thằng bé ấy, được đấy nhỉ, mắt rất đẹp.”
“Khanh á bà, con thấy nó bình thường.”
“Tình cảm được nói ra từ đôi mắt, không phải tự dưng bà làm bà của con đâu.”
Tôi hiểu, tôi hiểu bà muốn nói gì rồi.