“Hạ chiều nay đi thăm ngoại con nhé, mẹ xin cho con nghỉ hôm nay rồi.”
“Dạ.”
Bà ngoại từ khi ông mất đi sức khỏe sụt đi rất nhiều, nhưng cũng vì sợ con cháu phiền nên chẳng chịu cho bố mẹ tôi đón về nhà chăm sóc, thành ra bố mẹ phải lấy đủ mọi lý do để thăm bà, lần này lí do là tôi muốn thăm bà nên bố mẹ tôi mới phải đi theo. Bà tôi rất yêu tôi, đơn giản vì tôi là con một của bố mẹ.
Từ nhà tôi đến nhà bà chỉ mất 20 phút đi xe ô tô, cơ mà Thủ đô kẹt xe kinh khủng khϊếp, tôi nghĩ phải mất hơn nữa tiếng mới có thể đến nhà bà.
Nhà bà ở đã được xây từ rất lâu, cái cây xoài ông trồng ngày xưa vẫn còn đấy, đồ nội thất hay họa tiết trên ngôi nhà đều mang một màu rất xưa cũ. Tất nhiên luôn được kiểm tra và bảo trì đều đều nên cũng chẳng có gì đáng lo ngại cả.
“Ngoại ơi~”
“Hạ đến rồi à, lại đây, bà cho cái này.”
Tôi vứt đống đồ ở đấy rồi cùng dìu bà đi vào phòng.
Bước sâu vào căn phòng của bà, một làn hương bạc hà lẫn trong mùi dầu gió dịu nhẹ lập tức ùa đến, như đánh thức ký ức về những ngày xưa cũ.
Qua ô cửa sổ nhỏ, nắng chiều cuối đông rớt lại những vệt vàng mỏng manh, chạm khẽ lên những đóa hoa trà bên ngoài hiên. Ánh sáng ấy len lỏi vào căn phòng tĩnh lặng, mang theo dư âm ấm áp còn sót lại của mùa hè đã xa.
“Cây hoa trà kia đẹp quá bà nhỉ?”
“Ừ, ông trồng đấy cho bà đấy, khi nào bà mất, bà để nó cho Hạ chăm nhé.”
Tôi cũng không biết phải nói thêm gì nữa, có lẽ bà cũng nhận thức được tình hình bệnh của bản thân nên mới thốt lên những lời không may như thế.
“Hạ, đến đây, để bà đeo cho nào.”
Một chiếc vòng tay, tôi đoán là làm thủ công.
“Cái vòng này, ông làm tặng bà, thời đấy khổ lắm con ạ, chuỗi hạt này ông làm mãi mới xong…”
Người thân xung quanh tôi luôn dặn tôi rằng, sau này mà có lấy chồng, cũng phải tìm được người nào sẵn sàng dâng cho mình tất cả những gì họ có, thậm chí còn sợ chưa đủ.
Đâu phải ngẫu nhiên nhỉ, ông hi sinh cho bà tôi rất nhiều, ông cũng nói ông yêu bà hơn cả ông yêu bản thân mình. Bố tôi, chàng trai hiền lành chất phác, cũng chính bố là người chu cấp cho mẹ tôi một khoản học phí thời mẹ còn ngỗ nghịch đòi cắt đứt quan hệ với ông bà, việc nhà, nấu ăn, chăm con,… tất cả đều một tay bố lo toan, bố nói rằng, bố gặp được mẹ là định mệnh, và bố sẽ yêu cái định mệnh ấy mãi mãi.
Tôi nghĩ rằng, để gặp được những người bằng một phần bố hoặc ông tôi thật khó, tình yêu là cho đi, và những người đàn ông đấy đã cho đi quá nhiều để người phụ nữ đời mình được hạnh phúc.
“Ông cũng yêu chiều bà thật đấy.”
“Thế sau này cưới được ai yêu chiều con như thế thì kể với bà nhé.”
Bà khẽ xoa đầu tôi rồi đi ra ngoài sân tiếp tục quét lá. Tôi vẫn tần ngần hồi lâu với chiếc vòng tay. Dù không được tinh xảo mà mài dũa sơ sài, nhưng tôi biết giá trị bên trong ấy quý với bà đến nhường nào.