Chương 17

---------

Kakaka sau bao ngày bù lu bù loa với đống kì thi thì tui đã trở lại với mn rồi đây ^^

Thi xong tui mới nhớ ra còn đứa con này chưa đẻ hết nên lại ngoi lên cố tiếp cho các bồ xem được hết hình hài của nó.

Mọi người nhớ cho mình động lực ra tiếp nhé, lời văn của mình còn nhiều lỗ hổng, mạch truyện nghĩ đâu viết đó, tình huống truyện còn hơi thiếu muối nữa, nhưng vẫn cảm ơn mn vì vẫn đọc truyện của mình.

Chúc mn đọc truyện vui vẻ!

---------

Trong vũ điệu múa có rất nhiều đoạn phải tiếp xúc giữa nam và nữ, tất nhiên điều này không thể tránh khỏi nhưng đứa nào cũng ngại ấy. Đặc biệt là Thanh My và Hải Sơn, Sơn thì nó có người yêu rồi, còn Thanh My thì...ờm....

“Khϊếp, kinh vãi, mày nhìn con My kìa, định làm cái mặt đấy để câu thêm thằng Sơn à?”

“Mày thấy Sơn có phải dạng vừa không? Có ranh giới rõ ràng, nhìn cái mặt là thấy nó rất khó chịu rồi.”

Tai thì vẫn nghe con Nhung với Hoa ‘thảo luận’, mắt tôi lại dán chặt lên nhân vật chính của cuộc ‘thảo luận’.

Sơn thì nó có cả khối con gái thích, thế mà nó vẫn chỉ simp mỗi em Thảo lớp dưới, nghe nói là lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Nó cũng là đứa con trai biết giữ khoảng cách vô cùng. Còn nhớ năm lớp 10, đường ra vào lớp tôi khá hẹp, 2 đứa đi còn không đủ. Lúc đấy tôi đi qua thằng Sơn, vì tôi là con gái, khi đấy nó lại đang yêu em Thảo rồi nên né tôi, mà nó né kiểu gì ngã luôn vào chậu nước ở ngay cửa. Tôi còn định đỡ nó dậy vì nghĩa tình bạn cùng lớp mà ai ngờ nó sợ quá ngã lần 2, và kinh nghiệm tôi rút ra từ đó là không bao giờ đυ.ng vào mấy anh zai đã có bồ.

Quay lại vấn đề chính, Sơn có vẻ căng nên đã xin Phương đổi cho nó vị trí của bạn nam khác, để nó chỉ việc làm nền cho phần mở và kết thôi. Tất nhiên Phương không đồng ý, để cái mặt đẹp như tạc tượng của nó mà làm nền thì quá là phí.

“Ê nhìn cái mặt con l...”

“Nhung! suỵt, trật tự đi em, ở đây có cam.” Nhìn cái khẩu hình với chữ cái đầu nó thốt ra, tôi biết nói đến điều gì.

“Liên quan?”

Cam này là cam thật, orange ấy, tôi nhét miếng cam chua lè vào mồm cái Nhung rồi đi rửa tay.

“DM con kia, mày sống chó thế mà sống được à!”

Thanh My ấy hả, không khó để nhận ra rằng con My đang khó chịu, nó sượng trân vô cùng. Trước giờ hiếm có thằng nào từ chối nhan sắc của nó, việc được nó tiếp cận chỉ có thể là nó đang chơi cược.

Sơn ơi, 10 điểm nha em ơi!

.

“Thôi cũng 5 giờ rồi, giải tán đi. Còn thằng Sơn, nếu mày muốn đổi vị trí thì về trao đổi với em Thảo nhà mày đi rồi tao đổi cho.”

“Mày điên à, cái Thảo nó hiền, em ấy không chấp vặt tao mấy việc này…”

“Thế thì mày múa cặp với cái My đi, làm như nó ăn tươi nuốt sống mày không bằng ấy.”

“Tươi sống không quan trọng, quan trọng là tao muốn đổi, tao đéo muốn múa cặp với nó, mày đổi được thì đổi, không thì tao nghỉ.”

Ai, ai nói tập văn nghệ sẽ gia tăng đoàn kết lớp, vào đây mà xem nam thanh nữ tú cãi lộn đây này.

“Ê thôi ở đây nguy hiểm lắm, coi chừng bị vạ lây, tao với mày đi về trước đi.” Nhung huých tay tôi mấy cái, nhìn mặt nó cũng rén lắm rồi.

“Ơ…nhưng mà…”

Tôi nhìn xuống sân bóng thấy Khanh cũng đang ngước lên trên này, à đúng hơn là cả đội chứ không phải mình nó.

Chỉ là, không biết từ lúc nào, mắt tôi chỉ thu nhỏ tầm nhìn lại vừa đúng 1 người, có phải tôi bị điên rồi không.

Haiz chắc chắn là vậy rồi, tôi tự trấn an bản thân, chắc chắn là tôi không thể động lòng với Đoàn Minh Khanh được!