Chương 15

------------

Hey! Mình quay trở lại rồi đây.

Lâu rồi mình chưa ra chap mới, do mình lười với cũng bí idea nữa. Truyện mình viết chán òm à, chỉ là viết cho vui tay lúc rảnh thôi, không ngờ là cũng có độc giả, cảm ơn các bạn rất nhìu <3

Mong mn ủng hộ và đẩy lượt xem cho mình nhiều nhiều nho <3

-----------

Vì sốt chưa hết nên tôi được nghỉ phép đi học hôm nay.

Sáng ngủ đến 9 giờ mới dậy, đồ ăn được chuẩn bị sẵn, việc nhà cũng không phải làm, wifi điện nước đầy đủ, đây đích thị là cuộc sống tôi mơ ước.

Chỉ là hôm nay có Hóa, cái môn ghi nhiều tôi siêu ghét, không hiểu sao vẫn vào được khối A.

Được rồi, tôi là học sinh chăm chỉ, nếu không ghi chép đầy đủ, tôi sợ mình lại bị mất gốc như hồi cấp 2 mất. Nhưng mượn ai bây giờ? Mấy đứa chơi thân với tôi bình thường cũng toàn mượn vở tôi chứ có chịu ghi bài bao giờ đâu.

Đột nhiên đầu tôi xuất hiện một cái tên, Đoàn Minh Khanh! Đúng rồi, giải nhì cấp quốc gia môn Hóa, ôi bạn cùng bạn của tôi ngầu quá đi mất.

Không nghĩ ngợi nhiều tôi liền nhắn tin cho nó. Mở mess lên thấy chấm xanh, bây giờ mới là 10 giờ hơn, tức là vẫn trong tiết, tôi không ngờ đứa tập trung trong việc học như nó cũng có ngày này.

[Chép hóa chưa? Tí về cho tao mượn nhá.]

[Ừ.]

[?]

[?]

[Mày không học à?]

[Tiết tự quản.]

[À, ok.]

Với kinh nghiệm nhắn tin phong phú của tôi, cái ‘Ừ.’ kia đang chứng tỏ rằng nó đang có tâm trạng không tốt. À, đúng hơn là nó đã có tâm trạng không tốt từ hôm qua rồi, tôi đoán thế.

.

“Hê lô bạn yêu!” Thằng Hoàng từ đâu xông vào nhà tôi, nói xong còn độp độp vỗ tay mấy cái.

“Thằng ranh này đến đây làm gì!?”

“Không phải thăm người ốm à? Xem tủ lạnh nhà bạn mình có gì không nào.”

Nó trước giờ tính vẫn trẻ con như thế, tự nhiên vào lục đồ ăn nhà tôi như thật.

“Như chủ nhà á nhờ. Ôi đệch đừng có ho nữa, vãn hết đồ ăn ra nhà taoooo!”

Tôi vội chạy vào bếp lấy cốc nước cho nó uống, lại nhìn vào đống vụn bánh mì trên sàn nhà, nếu không phải sinh lực đang tiều tụy thì tôi đã lao lên bóp chết cổ con chó này.

“Tại mày đấy, hôm qua đưa mày về tao còn bị ốm lây.”

Ừ đúng, giọng nó nghe hơi khác, cũng hắt xì nữa, nhưng việc ốm là việc của nó, sao lại tại tôi được?

“Cái đấy, là chuyện của mày, cái sàn nhà tao không phải chịu trách nhiệm, sao mày lại làm vãn vụn bánh mì ra đấy? Đấy là do mày ngu, chổi đằng kia, quét đê!”

“Logic kiểu đéo gì đấy? Nể bạn ốm, tôi không động tay chân, chừng nào khỏe rồi tao tính sổ mày sau.”

“Cút!”

Và kết quả là, chúng tôi lao vào đánh nhau, tất nhiên rồi. Hoàng nó không dám dùng hết sức, tôi biết thừa, vì nó trước giờ có đánh tôi bao giờ đâu, nặng lắm là lấy quyển từ điển Anh – Việt Oxford dày 8cm của nó đập vào đầu tôi thôi.

Bỗng bên ngoài có tiếng chuông cửa, thật ra cửa nhà và cửa cổng đều không đóng, và nếu là bố mẹ tôi thì không ấn chuông cửa đâu.

“Ra liền đây ạ.”

Tôi lườm nguýt Hoàng 1 cái rồi buộc lại tóc xong mới ra ngoài. Người đứng ở cửa là Khanh, dưới cái nắng Hà Nội, nó không mặc áo chống nắng hay đội mũ bảo hiểm mà làn da vẫn trắng đến phát sáng, dường như tôi cảm thấy hàng lông mày của nó có hơi giãn ra khi thấy tôi, nhưng lại nở một nụ cười cứng ngắc.

“Vở ghi hôm nay của mày đây, tao chép đủ cả rồi, yên tâm.”

Coi kìa, nói xong nó định quay xe đi về nhà luôn, sao mà ‘nạnh nùng’ quá đi mất. Nhưng lúc chưa kịp nghĩ thì tay tôi đã giữ chặt yên sau của nó rồi. Trời ơi tay nhanh hơn não cấm có sai, giờ tôi phải làm gì đây.

“Cuối tuần qua nhà giảng hóa cho tao đi, thù lao đầy đủ, bố mẹ tao lúc đấy cũng có ở nhà, yên tâm tao không giở trò gì với mày đâu.”

Sao tôi nói như dụ con gái nhà người ta vào tròng ấy, nhưng Khanh không có vẻ gì khó chịu, vui vẻ xoa đầu tôi đồng ý.

“Nhà mày có khách à?”

“Hả? À không, chắc do Chành nghịch quá thôi, mày muốn vào thăm không?”

Câu hỏi như không hỏi, tôi biết nó sợ chó, và cũng biết ngay Khanh nó dắt xe về luôn.

Chành là em Chihuahua hôm trước tôi nhặt được ấy. Tôi đặt tên ẻm là Chi Chi Chành Chành mà được cái ngại nói nên gọi ngắn gọn mỗi Chành.