Chương 4

Mẹ Đường khẽ kéo tay Giang Sướиɠ, đẩy cậu lên một bước, rồi ghé vào tai cậu nói nhỏ: "Tiểu Sướиɠ, chào chú đi con."

Tĩnh Hoành Đồ vội vàng xua tay: "Không sao, không sao đâu. Ừm, Giang Sướиɠ, nếu cháu thấy ngại thì cứ gọi chú là huấn luyện viên cũng được, quen rồi mà, quen rồi."

Nói xong, chú ấy cũng kéo người bên cạnh một cái. Người thanh niên kia lúc này mới đứng dậy, với vẻ rất lễ phép và hiểu chuyện, gật đầu với mẹ Đường: "Chào cô ạ."

Giang Sướиɠ vẫn đứng im không nói gì, mẹ Đường lại kéo cậu một cái nữa.

Giang Sướиɠ nghiến răng, cố gắng nặn ra một câu: "... Huấn luyện viên."

Tĩnh Hoành Đồ "À" một tiếng, rồi nhường một chút chỗ, để người thanh niên bên cạnh đứng lên phía trước: "Cháu biết Tĩnh Xuyên rồi đấy, anh ấy hơn cháu một tuổi, nhưng hai đứa không cần khách sáo đâu, cứ thoải mái như trước là được, chú đã bảo anh ấy để ý đến cháu nhiều hơn."

Tĩnh Xuyên mỉm cười nhìn qua, Giang Sướиɠ tối sầm mặt.

Mẹ Đường thật sự không biết Tĩnh Xuyên và Giang Sướиɠ quen nhau.

Tuy nhiên, mẹ biết Tĩnh Hoành Đồ là vì Giang Sướиɠ học Muay Thái ở câu lạc bộ của chú ấy. Giang Sướиɠ đã học ở đó hai năm, nghĩ lại thì việc Giang Sướиɠ quen con trai của huấn luyện viên cũng là chuyện bình thường.

Mẹ rất bất ngờ và vui mừng: "Con và Tĩnh Xuyên quen nhau thật à? Vậy thì tốt quá rồi, hai đứa sẽ dễ dàng hòa hợp hơn."

Quả là quá dễ, hòa, hợp.

Giang Sướиɠ cảm thấy như có hàng ngàn quân mã đang gầm thét trong lòng. Trên đời này còn chuyện gì éo le hơn việc mẹ dẫn mình đi gặp cha dượng, mà con trai của cha dượng lại chính là người yêu cũ của mình không?

Giang Sướиɠ nghĩ đến đây, đột nhiên nhớ ra...

Trên đường đến đây, cậu đã nói trong nhóm chat là sắp đi gặp cha dượng, vậy thì chắc chắn Tĩnh Xuyên chết tiệt biết hai người sắp gặp nhau rồi.

Anh vẫn còn ở đó giả vờ, giả vờ không biết gì, còn nói với mọi người trong nhóm là có một buổi tiệc.

Móa! Thằng bóng chết tiệt, đồ vô liêm sỉ!

Giang Sướиɠ không thể nhịn được nữa.

Giang Sướиɠ lén lút lấy điện thoại ra dưới gầm bàn, hùng hổ gõ một dấu chấm hỏi: "?"

Rồi cậu ngẩng đầu lên, thằng bóng chết tiệt đối diện đang giả vờ đứng đắn như người bình thường, nói chuyện học hành với mẹ Đường.

Mẹ Đường hỏi Tĩnh Xuyên khi nào thì nghỉ đông, Tĩnh Xuyên đáp là mới về nhà hôm kia.

Mẹ Đường nói: "Con và Tiểu Sướиɠ đều học ở Bắc Thành à? Khéo thật đấy, sau Tết hai đứa có thể đi học cùng nhau."