La Yến Lai thấy cậu ta khá thú vị, bèn trêu chọc, nói: “Tôi không nói chuyện với mấy thằng đàn ông tóc dài hơn tôi đâu.”
Giang Sướиɠ lập tức quay người lại, điểm danh từng người, tổng cộng có bốn người đàn ông ở đó tính cả anh, ai cũng có tóc dài hơn La Yến Lai. Giang Sướиɠ mặt đầy tiếc nuối nói với La Yến Lai: “Thế thì xem ra tối nay chị sẽ bị bọn tôi cô lập rồi.”
Sau đó lại đến bắt tay Đặng Văn, Đặng Văn đeo một cặp kính nhỏ, không có đặc điểm gì quá nổi bật, lại có vẻ ít nói. Giang Sướиɠ cũng có chuyện để nói: “Anh bạn, kính của cậu giống y chang Conan đấy! Cậu chắc chắn thích xem Conan đúng không.”
Đặng Văn đúng là rất thích xem.
Đến lượt Trịnh Gia Lợi tự giới thiệu: “Chào cậu, bạn của Tĩnh Xuyên chính là bạn của bọn tôi, cậu đừng câu nệ nhé. Tôi là Trịnh Gia Lợi.”
Giang Sướиɠ nhìn cậu ta: “Gia Lợi nào cơ?”
Trịnh Gia Lợi “chết tiệt” một tiếng, mặt mày suy sụp: “Tôi biết ngay mà!”
Giang Sướиɠ cười không ngớt: “Cái nào cơ!”
Trịnh Gia Lợi tủi thân nói: “Gia trong gia đình, Lợi trong lợi ích!”
Giang Sướиɠ không ngừng trêu chọc: “Này, cậu có phải đặc biệt ghét tự giới thiệu không? Lần nào giới thiệu xong người khác cũng phải hỏi lại cậu câu này à.”
Lưu Hân Hân ở bên cạnh đã xem nãy giờ, mỉm cười đưa tay ra, chờ Giang Sướиɠ nói gì với mình. Giang Sướиɠ nắm lấy tay cô ấy, trước mặt Tĩnh Xuyên nói: “Chào người đẹp, thêm WeChat nhé?”
Lúc đó hai người họ chưa yêu nhau.
Lưu Hân Hân cũng độc thân, có thể thấy Giang Sướиɠ rõ ràng đang đùa, cũng hùa theo, quay đầu hỏi Tĩnh Xuyên: “Tĩnh Xuyên, anh chàng đẹp trai cậu dẫn đến có đáng tin không? Có thể yêu được không?”
Tĩnh Xuyên nhướng mày nhìn Giang Sướиɠ, trả lời: “Hình như không đáng tin lắm.”
Lưu Hân Hân nhún vai: “Cậu ấy bảo anh không đáng tin.”
Giang Sướиɠ nhìn Tĩnh Xuyên: “Anh kiểm nghiệm rồi à? Sao anh biết em không đáng tin.”
Tất cả đã tự giới thiệu xong, mọi người cũng đã quen biết, Trịnh Gia Lợi lúc đó liền hô hào mọi người cùng đi vào quán. Tĩnh Xuyên đứng ở vị trí ngoài cùng, nhấc chân bước vào trong.
Anh vốn dĩ đã đi sau rồi, chân lại dài, bước đi rất rộng. Đi mấy bước đã đến bên cạnh Giang Sướиɠ, Giang Sướиɠ cảm thấy một hơi thở ấm nóng đột nhiên phả vào tai, chỉ trong một khoảnh khắc.
Tĩnh Xuyên lướt qua bên cạnh cậu, hơi cúi đầu để lại một câu rất khẽ: “Khi nào thì để anh kiểm nghiệm đây.”
Lúc đó Giang Sướиɠ mới chỉ lên cấp ba chưa được bao lâu.
Hoàn toàn không chịu nổi kiểu người biết "thả thính" như Tĩnh Xuyên.
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng đã khiến mặt Giang Sướиɠ đỏ bừng, vào quán ngồi xuống mấy phút rồi mà Trịnh Gia Lợi nhìn Giang Sướиɠ vẫn hỏi: “Có nóng đâu, sao mặt cậu đỏ thế.”
Nhưng! Bây giờ Giang Sướиɠ đã là sinh viên năm nhất, biết được rằng mấy tên hay "thả thính" toàn là tra nam!
Anh ăn sáng xong mà vẫn không thấy tên tra nam kia đến đón, chín rưỡi rồi, mấy người khác trong nhóm chat còn chưa dậy nữa.
Giang Sướиɠ liền nhắn một tin vào nhóm.
Giang: Nhà tôi chỉ ăn tối Giao thừa thôi, mùng một đến mùng bốn đều được, mùng năm trở đi tôi có phim phải quay.
Không ngờ tin nhắn của anh vừa gửi đi, vậy mà có người trả lời.
Đàn ông chẳng có ai tốt đẹp: Dậy rồi à?
Giang: ?
Đàn ông chẳng có ai tốt đẹp: ?
Giang: Anh hỏi em á?
Đàn ông chẳng có ai tốt đẹp: Chứ ai?
Giang: ……Dậy rồi.
Đàn ông chẳng có ai tốt đẹp: Đợi anh, nửa tiếng nữa.